Hành Hương La Vang

Nguyễn Thanh Sơn, CSsR.

Chiều thứ Năm 22 tháng Giêng 98, chúng tôi lần đầu tiên đặt chân lên đất Thần Kinh với biết bao hạnh phúc, rồi khi chúng tôi đến trước cửa Tu Viện Chúa Cứu Thế Huế trái tim chúng tôi rạo rực như muốn nổ tung!

Ánh mắt nào rực rỡ hơn, nụ cười nào tươi thắm hơn, vòng tay nào ấm áp hơn, vào giây phút sau hai mươi năm ngàn trùng xa cách, chúng tôi được gặp chư huynnh đệ cùng Dòng, đặc biệt Cha Hoàng Diệp, người đã tập chúng tôi xướng âm (solfège), từ năm 1962 ở Ðệ Tử Viện Vũng Tàu, cha Hoàng gia Khánh, người đã hướng dẫn chúng tôi môn Việt văn lớp đệ tứ (quatrième), từ năm 1966 ở trường Ðệ Tử An-Phong, đường Nguyễn Tri Phương, Chợ lớn, và Thầy Trợ sĩ Paulin Thiện, người đã cùng hai chị Vân, Thơ, dòng Con Ðức Mẹ Phú Xuân Huế và chúng tôi, cộng tác với cha Ðinh Khắc Tiệu, tổ chức các lớp học "Khơi Nguồn Thần Khí", cùng các buổi cầu nguyện Thánh Linh vào đầu năm 1975, tại Sàigòn, Thủ Ðức, trước khi Việt Nam Cộng Hòa...đứt phim!

Sáng hôm thứ Bảy, 24.1.98, trong ít giây phút thinh lặng nguyện gẫm sau khi đọc Kinh Sáng tại Nhà Nguyện của Dòng, chúng tôi cảm tác đôi vần lục bát "Thuộc Trọn Về Ngài" để dâng lên Thiên Chúa chí thánh, cao cả, toàn năng:

Chúa ơi, nguyện ước miệng con
Linh hồn diệu vợi trí lòng tâm can
Ðời con cuộc sống trầm thăng
Ðều thành ca khúc chứa chan tình Ngài
Chúa ơi, thân xác con đây
Ðã là ân sủng tràn đầy Chúa ban
Thì xin cho trót phận thân
Của con thuộc trọn hồn ân về Ngài

Với tâm tình đơn sơ này, chúng tôi lên đường hành hương Ðức Mẹ La Vang. Chuyến đi hi hữu do Thầy Paulin Thiện, người con của "Huế đẹp và thơ", tổ chức; "phài đoàn" chúng tôi gồm năm anh chị em Bác Tái, Thầy Paulin Thiện, Chị Thơ,(người nữ tu chúng tôi đã vừa đề cập đến), một thiếu nữ"rất Huế" (học trò Thầy Paulinh Thiện) và tôi, người về từ nửa vòng trái đất.

Bầu trời Huế sáng nay ảm đạm, lạnh giá với mưa rơi nặng hạt. Chíếc xe "du lịch" chúng tôi thuê bao đã cũ kỹ, đáng được bỏ vào bảo tàng viện, nhưng nó vẫn chạy "bon bon" hơn sáu mươi cây số trên "đại lộ kinh hoàng", trong thời chiến trranh khói lửa đãm máu, từ Huế đến Linh Ðịa La Vang, Quảng Trị. Theo một tấm bảng hướng dẫn, chíếc xe hành hương chúng tôi quẹo tay trái để vào địa điểm trên một đoạn đường dài hơn hai cây số nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, được trải đá xanh lởm chởm.

La Vang là đây! Nơi Ðức Mẹ đã hiện ra để an ủi các tín hữu bị bắt đạo vào năm 1798 hiện ra trước mắt chúng tôi với một quảng trường mới được xây dựng, dẫn vào ngôi thánh đường cũ đã bị bom đạn của chíến tranh tàn phá, nay còn để lại nền hoang, bức tường tiền đường và vài mảnh tường rêu phong...Sau những giây phút ngậm ngùi tưởng niệm "Nhà Chúa bị đổ nát", chúng tôi tiến lên Lễ Ðài Ðức Mẹ La Vang trên bực cao, rộng, nơi đặt một bàn thờ có viết hàng chữ phía trước: "Ðức Mẹ đã hiện ra ở chỗ này". Chúng tôi hiểu "chỗ này" là cả vùng rừng núi đây, chứ hai chữ ấy không có nghĩa là Dực Mẹ đã hiện ra ở chính nơi dựng bàn thờ này. Phía sau bàn thờ là bức tượng lớn Ðức Mẹ La Vang bồng Chúa Giêsu Hài Ðồng, với một số cây cổ thụ bao quanh được đắp tạc bằng xi măng cốt sắt. Tất cả khung cảnh nhân tạo nằm giữa rừng cây thiên nhiên l đồ án do kiến trúc sư Ngô viết Thụ thực hiện.

Mưa tiếp tục rơi trên vùng đất thiêng...Anh chị em chúng tôi đầu che dù đúng hát thánh ca, lần chuỗi Mân Côi trước Thánh Tượng Ðức Mẹ La Vang. Thầy Paulinh Thiện hướng dẫn Năm Sự Vui với những lời cầu nguyện tự phát linh động của mình. Chúng tôi sốt sáng suy niệm những biến cố quan trọng trước tiên cuộc đời Ðức Maria trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa: Mẹ được sứ thần Gabriel truyền tin cưu mang Ðấng Cứu Thế, Mẹ đi thăm bà chị Elizabét, thân mẫu Gioan Tẩy Giả, Mẹ giáng sinh Ðức Giêsu tại Bêlem, Mẹ dâng Con mình cho Thiên Chúa, và Mẹ tim thấy Con mình trong đền thờ Giêrusalem, sau mấy ngày mẹ con lạc nhau.

Chúng tôi cầu nguyện đặc biệt cho Quê Hương Ðất Nước thân yêu vẫn còn muôn vàn khốn khổ và cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam còn phải chịu trăm ngàn gian nan thử thách.

Kết thúc giờ tôn vương Ðức Mẹ La Vang, các bạn chúng tôi rời Lễ Ðài, trong khi chúng tôi đứng lại để viết một đôi vần thơ lục bát dào dạt tuôn chảy trong trái tim mình. Xong, chúng tôi cúi chào tạm biệt Thánh Tượng Ðức Mẹ La Vang, lặng lẽ bước xuống đất bằng. Chúng tôi cảm động khi nhìn thấy một Bà Cụ hành khất còng lưng chống gẫy trong tấm áo nâu cũ, rách, vá chằng chịt, tiến về phía chúng tôi. Bà Cụ ngả chiếc nón lá tơi tả của mình ra trước mắt chúng tôi, nói những lời chân thành xin giúp đỡ...Chúng tôi kính cẩn chào Bà Cụ, đoạn, với lòng yêu mến Bà Cụ như Bà Cụ là chính thân mẫu mình, chúng tôi tặng Bà Cụ một số tiền khá lớn (đối với hoàn cảnh ở Việt Nam). Chúng tôi ngợi khen Thiên Chúa thiêng liêng đã gởi "Bà Cụ Việt Nam vô vàn mến yêu" đến với chúng tôi, sau khi chúng tôi vừa suy niệm mầu nhiệm thứ hai về việc Mẹ Maria đi thăm người chị họ của mình. Sáng nay chúng tôi được đến thăm Ðức Mẹ La Vang, sau đó chúng tôi được thăm Bà Cụ La Vang thân yêu, để chúng tôi áp dụng cụ thể kinh Mân Côi mình đọc: "Ðức Bà đi viếng bà thánh Isave, ta hãy xin cho đặng lòng yêu người."

Tiếp theo, anh chị em chúng tôi dâng Thánh Lễ tôn kính Ðức Mẹ tại ngôi nhà thờ nhỏ, bằng gỗ thô sơ của giáo xứ La Vang. Cha Chánh Xứ bị bệnh nặng hiện đang điều trị ở Huế. Thánh Lễ linh thiêng đáng ghi nhớ mãi mãi đã bế mạc cuộc hành hương kính viếng Ðức Mẹ La Vang chúng tôi được diễm phúc thực hiện hôm nay, trong Năm Thánh kỷ niệm 200 năm Ðức Mẹ hiện ra.

Anh chị em chúng tôi rời Linh Ðịa La Vang vào xế chiều, sau khi chúng tôi ghé thăm phòng bán kỷ vật do một Dòng Nữ phụ trách. Chúng tôi được chị Nữ tu mời viết đôi dòng tâm tình của người hành hương và ký tên mình vào cuốn sổ lưu niện khổ lớn. Vâng lời "gia chủ", chúng tôi đã viết thi cảm :

LA VANG THÁNH ÐỊA.

Sáng nay Huế cổ đổ mưa
Tình yêu Thượng Ðế hai mùa chứa chan
Hành hương tôi đến La Vang
Là nơi Mẹ hiện ân cần năm nao
Sáu muơi cây số đón chào
Kinh hoàng đại lộ tôi nào thể quên
Chiến tranh tàn khốc u huyền
Quê Hương lửa khói con thuyền đau thương
Tôi dâng tưởng niệm nắm hương
Anh em đã chết trên đường này đây
Sau hơn một tiếng lộ dài
Xe vào tay trái hơn hai cây đường
La Vang khung cảnh dễ thương
Tôi nhìn di tích Thánh Ðường cổ xưa
Rồi tôi lần hạt dưới mưa
Ở nơi Mẹ hiện con thưa đôi lời
La Vang đâu phải là nơi
Âm u thăm thảm không người nào hay!
Như trong năm tháng xưa thay
Vào thời cấm đạo gắt gao vô cùng
Nay vang dội thật lạ lùng
Những ơn nhiệm lạ Mẹ dùng thi ân
Cho con cái Mẹ nồng nàn
Khắp nơi thế giới xa gần khấn xin
MARIA Thánh Mẫu Trinh
Lòng con hoan hỉ tôn vinh Mẹ hiền
Nguyện con dân Việt khắp mìền
Cao rao danh Mẹ triền miên chẳng ngừng
Mẹ nay ở chốn thiên cung
Nhìn con dưới thế chúc mừng hát ca
Hai trăm năm Mẹ hiện ra
La Vang heo hút bóng ma rợn rùng
Vì cơn bắt đạo điên khùng
Của Vua Cảnh Thịnh truy lùng chúng dân
Mẹ thương an ủi đỡ nâng
Ðoàn con quì gối tri ân muôn đời.

Vâng, chúng tôi khắc ghi sâu đậm ngày hành hương Ðức Mẹ La Vang trong trái tim mình, và "tri ân muôn đời" tình yêu của Mẹ đối với chúng tôi, người con rất nhỏ bé của Người.



Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao
Copyright © 1998. Dong Chua Cuu The.
All rights reserved.
E-mail : ducme@cuuthe.com