Giới Trẻ Ưu Tư

Những Câu Vấn Ðáp giữa Giới Trẻ Thế Giới
và Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II

(Kỳ 1)

Ðaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,
sưu tầm và trích dịch

"Trong mọi hoàn cảnh, trong mọi miền đất trên thế giới, giới trẻ không thôi hỏi Chúa Kitô những vấn nạn. Họ gặp Ngưòi và họ vẫn tìm kiếm Người để lại hỏi Người. Nếu tiếp tục theo con đường mà Người chỉ cho mình, họ sẽ vui mừng trong việc góp sức để làm Người hiện diện ở thế kỷ tới cũng như ở những thế kỷ sau đó, cho đến tận cùng thời gian: 'Chúa Kitô hôm qua, hôm nay và muôn đời vẫn là một'". Ðó là lời Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II nói về giới trẻ trong phần kết của tông thư "Ngàn Năm Thứ Ba Ðang Ðến". Theo chiều hướng này, chúng tôi xin soạn dịch, theo thứ tự thời gian, một số vấn nạn của giới trẻ gần đây đã hỏi chính Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II và đã được Ngài giải quyết. Trước nhất, Ngài trả lời (câu 1, 2 và 3) cho giới trẻ ở Ngày Giới Trẻ Thế Giới, 14-1-1995, tại Manila nước Phi Luật Tân, (bản văn được trích dịch từ The Pope Speaks, Vol.40, No.4, July/August 1995). Thứ đến, Ngài trả lời (câu 3, 4 và 5) cho giới trẻ ở Trent nước Ý ngày 30-4-1995, (bản văn được trích dịch từ The Pope Speaks, Vol.40, No.6, November/December 1996).

 

Vấn Ðáp 1: "Ðức Thánh Cha mong ước gì nơi giới trẻ?"

Trong cuốn "Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng", Cha đã viết "Vấn đề nền tảng của giới trẻ là một vấn đề cá nhân sâu xa. Giới trẻ... biết rằng cuộc sống của họ có ý nghĩa cho đến độ nó trở nên một tặng vật hy hiến cho những người khác". Do đó, câu hỏi này nhắm đến một cách riêng tư mỗi một người trong các con. Các con có thể hiến mình, giờ giấc của mình, năng lực của mình, tài năng của mình cho lợi ích của những người khác chăng? Nếu các con làm được thì Giáo Hội và xã hội có thể mong nơi mỗi một người trong các con nhiều điều trọng đại. Ơn gọi yêu thương, hiểu theo nghĩa thực sự vươn mình đến những đồng loại của chúng ta và đoàn kết với họ, là ơn gọi căn bản nhất trong mọi ơn gọi. Nó là nguồn gốc của tất cả mọi ơn gọi trong đời sống. Ðó là điều Chúa Giêsu tìm kiếm nơi con người trẻ ấy khi Người phán: "Hãy giữ các giới răn" (Mk 10:19). Nói cách khác: đó là phụng sự Thiên Chúa và tha nhân theo mọi đòi hỏi của một con tim chân thật và chân chính. Thế rồi, sau khi người trẻ nói rằng anh ta đã theo đường lối đó, Chúa Giêsu liền kêu mời anh ta đến một tình yêu cao cả hơn: Hãy bỏ mọi sự, đến mà theo Ta; hãy bỏ mọi sự liên quan đến bản thân mình mà bắt tay với Ta trong công cuộc vĩ đại cứu rỗi thế gian (x.câu 21). Chúa có một điều gì đó cho mỗi người làm dọc theo cuộc hiện hữu của từng người...

 

Vấn Ðáp 2: "Chúng con giải thích thế nào về tác dụng phi thường của đời sống Chúa Kitô và hiệu quả của những lời Người? Quyền năng và quyền bính của Người từ đâu mà có?"

Những vấn nạn của các con lần này liên quan đến bản thân và công việc của Chúa Giêsu Kitô, Ðấng Cứu Thế của chúng ta. Ðọc kỹ Phúc Âm Thánh Gioan, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho vấn nạn của chúng ta... Chúa Giêsu phục sinh và sống động đến với các tông đồ trong một căn phòng các vị đang qui tụ. Và để chứng tỏ Người cũng chính là Ðấng mà các vị vẫn quen biết, Người đã tỏ cho các vị thấy những thương tích của Người: nơi đôi bàn tay và cạnh sườn của Người. Ðây là những vết tích về cuộc tử nạn và vượt qua cứu độ của Người, là nguồn mạch quyền năng mà Người truyền sang cho các vị... Vì cuộc phục sinh của Ðức Kitô, con người không còn hiện hữu để mà chết nữa, họ hiện hữu cho một sự sống đã được tỏ hiện nơi chúng ta. Ðây là sự sống mà Chúa Kitô đã mang xuống trần gian (x. Jn 1:4)... Cuộc chiến thắng của sự sống trên sự chết là điều mà mọi người ước vọng. Tất cả mọi tôn giáo, đặc biệt là những tôn giáo lớn lâu đời được hầu hết dân Á Châu theo, đều chứng tỏ sự thật về tình trạng bất tử của chúng ta được ghi khắc nơi lương tri đạo lý của con người sâu xa biết bao.

Việc con người tìm kiếm sự sống sau khi chết gặp được thỏa nguyện thực sự nơi cuộc phục sinh của Chúa Kitô. Vì Chúa Kitô phục sinh là biểu hiện cho việc Thiên Chúa đáp ứng niềm mong đợi thao thức sâu xa này của tinh thần con người, mà Giáo Hội tuyên xưng: "Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại, tôi tin hằng sống vậy" (Kinh Tin Kính Các Tông Ðồ). Chúa Kitô phục sinh là bảo chứng cho con người nam nữ của mọi thời đại là họ được kêu gọi đến một sự sống vượt ngoài biên giới sự chết. Việc sống lại của thân xác không phải chỉ là tình trạng bất tử của linh hồn thôi. Toàn thể con người, bao gồm cả thân xác lẫn linh hồn, được hưởng sự sống đời đời. Mà sự sống đời đời là sự sống trong Thiên Chúa. Chứ không phải là sự sống, như Thánh Phaolô dạy, "lụy thuộc sự hư nát" (Rm 8:20). Là tạo vật trên thế gian, mỗi người đều phải chết cũng giống như mọi tạo vật khác. Tình trạng bất tử của toàn thể con người chỉ có thể nhận được từ tặng ân Thiên Chúa. Thật ra nó là việc chia sẻ vào sự vĩnh cửu của chính Thiên Chúa. Chúng ta có thể nhận lãnh "sự sống trong Thiên Chúa" như thế nào? Bởi Chúa Thánh Thần. Chỉ có Chúa Thánh Thần mới có thể ban sự sống mới này, như chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính: "Tôi tin Chúa Thánh Thần là Ðấng ban sự sống". Nhờ Ngài, chúng ta trở nên, theo hình ảnh của Người Con duy nhất, con cái thừa nhận của Cha... "Hãy nhận lấy Thánh Thần" nghĩa là hãy chấp nhận từ Thày gia sản ơn thánh và sự thật này, là cái làm cho các con trở nên một thân thể thiêng liêng nhiệm mầu với Thày. "Hãy nhận lấy Thánh Linh" cũng có nghĩa là hãy trở nên những kẻ tham hưởng vương quốc Thiên Chúa, do Thánh Linh tràn đổ vào lòng các con như hoa trái khổ đau và hy sinh của Con Thiên Chúa, để càng ngày Thiên Chúa sẽ càng trở nên tất cả trong mọi người (x. 1 Cor 15:28). Giới trẻ thân mến, cuộc suy niệm của chúng ta đã tiến đến trung tâm điểm của Chúa Kitô Cứu Thế. Nhờ việc toàn hiến của Người cho Chúa Cha, Người đã trở nên đường nẻo cho việc chúng ta được làm dưỡng tử dưỡng nữ dấu yêu của Thiên Chúa. Sự sống mới này hiện hữu nơi các con nhờ bí tích rửa tội là nguồn mạch hy vọng và lạc quan của Kitô hữu chúng con. Chúa Giêsu Kitô hôm qua, hôm nay và muôn đời vẫn thế. Khi Người nói với các con: "Như Cha sai Thày, Thày cũng sai các con", các con có thể yên tâm là Người sẽ không bỏ mặc các con. Người sẽ luôn luôn ở cùng các con...

Tại sao Người sai các con? Vì con ngưòi nam cũng như nữ khắp cả thế giới - Bắc, Nam, Ðông, Tây - ngóng đợi một sự giải phóng và mãn nguyện đích thực. Người nghèo tìm kiếm công lý và kết đoàn; kẻ bị áp bức cần phải có tự do và nhân phẩm; người mù kêu gọi ánh sáng và chân lý (x. Lk 4:18). Các con được sai đi không phải để công bố một sự thật trừu tượng. Phúc Âm không phải là một lý thuyết hay một ý thức hệ! Phúc Âm là sự sống! Công việc của các con là làm chứng cho sự sống này: sự sống của dưỡng tử dưỡng nữ Thiên Chúa. Con người tân tiến, cho dù họ có biết hay chăng, thật là cần đến sự sống này - như 2000 năm trước đây nhân loại cần Chúa Kitô đến vậy; cũng như con người luôn luôn cần Chúa Giêsu Kitô cho đến tận cùng thời gian.

Tại sao chúng ta cần Người? Vì Chúa Kitô mạc khải chân lý về con người và về cuộc sống cũng như định mệnh của con người. Người tỏ cho chúng ta thấy vị trí của chúng ta trước nhan Thiên Chúa, như là những tạo vật và những tội nhân, như thành phần được cứu chuộc nhờ cuộc tử nạn và phục sinh của Người, khi chúng ta đang lữ hành trên con đường về nhà Cha... Sự thật về con người - mà thế giới tân tiến khó lòng hiểu được - đó là chúng ta được dựng nên theo hình ảnh và tương tự như chính Thiên Chúa (x. Gn 1:27), và chính ở tại chỗ này, chứ chưa cần kể đến những khía cạnh khác, chất chứa phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi một con người, không có luật trừ, kể từ lúc được thụ thai cho đến lúc tự nhiên mà chết. Cho dù cái mà đối với văn hóa hiện đại càng khó hiểu đi nữa, thì nhân phẩm này, được khuôn đúc theo tác động sáng tạo của Thiên Chúa, lại được nâng lên cao hơn vượt bực trong mầu nhiệm nhập thể của Con Thiên Chúa. Ðây là sứ điệp mà các con phải công bố cho thế giới tân tiến: nhất là cho người bất hạnh nhất, người vô cư vô sản, người yếu bệnh, những kẻ bị ruồng rẫy, những người chịu khổ sở trong tay kẻ khác. Cho mỗi một người, các con phải nói rằng: Xin hãy nhìn vào Chúa Giêsu Kitô để qúi vị thấy rằng thực sự qúi vị là ai trước mặt Thiên Chúa!...

Chúa Giêsu sai các con như thế nào? Người không hứa gươm giáo hay bạc tiền, quyền lực, cũng không hứa bất cứ điều gì như phương tiện truyền thông xã hội thu hút con người ngày nay. Thay vào đó, Người ban cho các con bình an và sự thật. Người sai các con đi với một sứ điệp uy quyền về Mầu Nhiệm Vượt Qua của Người, với sự thật về thập giá và phục sinh của Người. Ðó là tất cả những gì Người ban cho các con, và đó cũng là tất cả những gì các con cần. Phần ân sủng và sự thật này sẽ phát sinh can đảm. Theo Chúa Kitô bao giờ cũng đòi phải can đảm... Và như thế là chúng ta trở về với vấn nạn đầu tiên của các con: Giáo Hội và Ðức Giáo Hoàng mong đợi gì nơi giới trẻ của Ngày Giới Trẻ Thứ 10? Ðó là các con tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô. Ðó cũng là các con học biết làm sao để công bố tất cả những gì chất chứa nơi sứ điệp của Chúa Kitô, thực hiện một cuộc giải phóng đích thực và một cuộc tiến triển chính đáng cho loài người. Ðây là điều mà Chúa Kitô mong đợi nơi các con. Ðây là điều Giáo Hội tìm kiếm nơi giới trẻ Phi Luật Tân, nơi giới trẻ Á Châu, nơi giới trẻ thế giới. Như thế, văn hóa riêng của các con sẽ thấy rằng các con nói năng bằng một thứ ngôn ngữ đã vang vọng sẵn, một cách nào đó, nơi những truyền thống cổ kính của Á Châu: một thứ ngôn ngữ của bình an nội tâm chân thực và của sự sống tròn đầy, bây giờ và cho đến muôn đời...

 

Vấn Ðáp 3: Giới trẻ phải sống hiệp nhất và hòa hợp ra sao trong một thế giới phân mảnh đầy những mâu thuẫn?

Chính Chúa Giêsu trả lời cho các con là: "Lạy Cha, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha... để họ tất cả được nên một...". Ðó là câu trả lời. Các con có thể thấu hiểu được nó trong việc chiêm ngưỡng Chúa Ba Ngôi. Con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa: để biết mình, họ phải biết Thiên Chúa. Mà Thiên Chúa là ai? Dung nhan đích thực của Ngài như thế nào? "Thiên Chúa là tình yêu" (1 Jn 4:8, 16), Thánh Gioan viết như thế. Chúa Cha yêu Chúa Con, Chúa Con yêu Chúa Cha, và tình yêu của Các Ngài là Chúa Thánh Linh. Thiên Chúa là một, Ngài là Ðấng Tuyệt Ðối; nhưng Ngài cũng là ba, là mối liên hệ, là tặng phẩm của Ngôi này cho Ngôi kia trong một sự cởi mở hoàn toàn hỗ tương. Mỗi một Ngôi là chính mình đồng thời cũng khác biệt với các Ngôi khác, tuy thế Ba Ngôi chỉ là một Thiên Chúa. Ðây là kiểu mẫu mà các con phải suy niệm!

Các con yêu dấu, Chúa Ba Ngôi trước hết dạy các con là mỗi một người phải tìm gặp chính mình. Một con người thanh thiếu niên, một con người trẻ, là một cá nhân đang hình thành căn tính riêng của mình. Trong xã hội của chúng theo chủ nghĩa hưởng thụ và tượng hình, chúng ta dễ dàng liều mất chính bản thân mình để trở thành "bị phân mảnh". Một tấm gương rạn nứt không thể nào phản ảnh tất cả hình hài. Nó phải được tái tạo. Thế nên con người cần phải có một tâm điểm sâu xa và vững chắc để từ đó họ có thể hợp nhất các kinh nghiệm khác nhau của mình. Tâm điểm này, như Thánh Augustinô dạy, không tìm thấy được ngoài mình, mà ở tận thẳm sâu trong tâm khảm con người, nơi con người gặp được Thiên Chúa là Cha, Con và Thánh Thần. Trong mối liên hệ với Thiên Chúa là Ðấng duy nhất, con người mới có thể nên một bản thân mình.

Chúng ta hãy suy niệm sâu xa hơn nữa: Con người hoàn toàn là mình chỉ khi nào họ gặp gỡ Thiên Chúa và có thể từ bỏ chính mình trong việc gắn bó với Chúa Ba Ngôí! Con người thanh thiếu niên nhận biết tình yêu Thiên Chúa và phó mình cho Ngài thì hoàn toàn trở nên chính mình, tránh được cảnh dám liều mình trở thành "một người, không một ai và một trăm ngàn", như một nhà văn người Ý rất quen thuộc với các con viết. Bấy giờ họ mới có thể vươn mình đến với người khác, chẳng những để ban phát một điều gì đó, mà còn để hiến tặng cả chính bản thân mình nữa.

Giới trẻ thân mến, nếu các con có thể sống theo đường lối này, các con sẽ không bao giờ thuộc về số những khối hỗn tạp, những phóng ảnh của những bộ mặt vô danh trên quảng cáo. Bất hạnh thay, con người hưởng thụ mà xã hội thực sự thường mong ước, đó là các con phải là những cá nhân mà không có cá thể, đó là các con phải sống theo thời trang, luôn luôn tìm kiếm những cảm giác mới mẻ, khiêu gợi những kích thích tự nhiên, vì đó mới là cách làm các con trở nên những kẻ hưởng thụ lý tưởng. Ngay cả cái được gọi là vấp phạm mà trước kia từng đồng nghĩa với khuynh hướng bất nhất thì nay lại thịnh hành trong cái thứ văn hóa thụ hưởng. Thế nhưng ngày nay, suy nghĩ kỹ về điều này thì thấy rằng những ai còn có thể kiên trì sống Phúc Âm là họ đang bơi ngược chiều sóng. Ðó là đức anh hùng của một cuộc sống thường nhật, của sự thánh thiện sống động trong mọi lúc và trong mọi hoàn cảnh...

 

Vấn Ðáp 4: Thế nhưng, chúng con làm thế nào để đạt được lý tưởng này? Làm sao chúng con có thể giữ mình cho khỏi bị phân tán và bỏ cuộc khi đương đầu với những khó khăn?

Ý nghĩa của vấn nạn thứ hai hỏi về cách làm cho việc hiệp nhất và hiệp thông trở thành một cảm nghiệm vững chắc và lâu bền. Về vấn đề này, chúng ta có thể nhớ lại một điều khác mà Chúa Giêsu đã phán được Phúc Âm thánh Gioan ghi lại: "Cha yêu Thày thế nào, Thày cũng yêu các con như vậy. Hãy lưu ngụ trong tình yêu của Thày" (Jn 15:9).

Hãy chú trọng đến động từ "lưu ngụ"! Nếu các con muốn tình trạng hiệp nhất của các con bền bỉ, chứ không chỉ gắn liền với lòng nhiệt thành trong một lúc nào đó thôi, các con phải lưu ngụ trong tình yêu của Chúa Giêsu, như cành nho còn dính với cây nho. Những ai lưu ngụ trong tình yêu của Người thì "sinh nhiều hoa trái" (Jn 15:5). Hoa trái đầu tiên trổ sinh từ các môn đệ chính là nên một, bằng cách yêu thương nhau như Chúa Giêsu đã yêu thương các ngài (x. Jn 15:12). Không phải hay sao, đó là một phép lạ của đức tin và sự thánh thiện hùng hồn, tỏ hiện trước một nhân loại khắc khoải của thời đại chúng ta đang bị xâu xé bởi những căng thẳng và tranh sát nhau? Thế nhưng, chúng ta có thể lấy sức mạnh ở đâu để lưu ngụ trong Chúa?

Giới trẻ thân mến, trước hết Giáo Hội hiến cho các con Thánh Thể là "tâm điểm thu hút" đối với cộng đoàn Kitô hữu. Thánh Phaolô viết cho tín hữu Côrintô rằng: "Vì chỉ có một tấm bánh, chúng ta tuy nhiều cũng chỉ là một thân thể, bởi tất cả chúng ta tham phần vào cùng một tấm bánh" (1 Cor 10:17). Các con hãy lấy Thánh Thể làm tâm điểm của đời sống các con. Nhờ suy niệm Phúc Âm, các con mới đào sâu được ý nghĩa của Phúc Âm. Ðiều này sẽ giúp các con lại thấu hiểu được giá trị và sự đẹp đẽ của cuộc họp mặt để cử hành Thánh Thể mỗi ngày Chúa Nhật, hiểu được niềm vui được thuộc về một thành phần mang Ðức Kitô bị đóng đanh và phục sinh trong lòng mình.

Vậy các con hãy cố gắng đối xử với Chúa Giêsu trong Thánh Thể như Người đối xử với chúng ta. Người đã tự hiến mình Người. Các con hãy dừng chân lại trước nhà tạm, không cần phải có lý do gì đặc biệt, cũng không cần phải nói chi hết, chỉ việc lặng lẽ trước nhan Người, chiêm ngắm cử chỉ vời vợi của tình yêu được hàm chứa nơi Tấm Bánh đã được thánh hiến. Các con hãy học biết lưu ngụ với Người, để có thể yêu thương như Người. Trong một tuần lễ, khi có thể, các con hãy tham dự Thánh Lễ. Việc trung thánh với Thánh Thể hằng ngày trong tuần giúp chúng ta theo Chúa Kitô nơi cuộc sống thường nhật, và làm chúng ta nhận được ánh sáng cũng như sức mạnh để theo đuổi ơn gọi của mình.

 

Vấn Ðáp 5: Làm sao để sống và truyền đạt chân lý và niềm vui của Chúa Kitô mà không sợ hãi?

Các con yêu dấu, cách này cũng giống như cách Chúa Giêsu đã thực hiện, đó là phục vụ, chia sẻ, và ban tặng chính sự sống mình. Ở đây chúng ta nhận lấy những lời của Ðấng đã phục sinh: "Như Cha đã sai Thày thế nào, Thày cũng sai các con như vậy" (Jn 20:21). Chúa Cha sai Chúa Giêsu để ban phát sự sống và ban một sự sống viên mãn (x. Jn 10:10), và Chúa Giêsu cũng sai các môn đệ làm như vậy. Ban tặng sự sống: đó là lý tưởng duy nhất đáng theo đuổi bằng mọi giá cho tới cùng. Ðó cũng là cách hân hoan, như Chúa Giêsu phán: "Cho đi phúc hơn là nhận lãnh" (Acts 20:35).

Các con không được lẫn lộn đường lối này với khuynh hướng hiếu động. Thật vậy, những ai thích quan tâm và lo âu về những điều phải làm thì không còn có thể truyền đạt giá trị chất chứa trong hành động của mình, giá trị đó là tình yêu của Thiên Chúa. Trái lại, các con hãy là những khí cụ khiêm hèn, đơn thành và không dính bén gì với chính mình cũng như với những hoạt động của mình. Hãy gắn bó chặt chẽ với một mình Chúa Kitô cũng như với những lời của Người mà thôi. Như thế, các con mới có thể gieo rắc những hạt giống hiệp nhất, hòa giải và đối thoại trong các môi trường các con sống và làm việc khác nhau. Trước hết là gia đình, như các con nghiệm thức, nơi thường đòi hỏi rất nhiều cố gắng để làm chứng cho Phúc Âm qua những liên hệ hằng ngày. Rồi đến trường học, đến việc làm, đến thể thao, đến giải trí lành mạnh: các con hãy lan truyền khắp mọi nơi hoà bình và niềm vui mà Chúa Giêsu đã ban cho thành phần bạn hữu của Người.

Giới Trẻ thành Trent thân mến, các con hãy nhìn lên Mẹ Maria. Mẹ đã đón nhận mầu nhiệm vô cùng của tình yêu Thiên Chúa Ba Ngôi nơi con người cũng như cuộc sống của Mẹ. Mẹ Maria đã sống liên lỉ với Thánh Thể: Mẹ đã luôn luôn thân mật giữ tình trạng gắn bó với Chúa Giêsu và trung thành theo Người từ khi Người nhập thể trong cung lòng đồng trinh của Mẹ cho đến núi Canvê. Sau khi Chúa Kitô phục sinh, các tông đồ ở với Người và "các ngài đồng tâm nhất trí chuyên chú cầu nguyện" (Acts 1:14). Do đó, Mẹ đã trở nên Mẹ của sự hiệp nhất: mẫu thức của Giáo Hội, một Giáo Hội là "dấu hiệu và dụng cụ... hiệp thông với Thiên Chúa và hiệp nhất giữa loài người" (Hiến chế Ánh Sáng Muôn Dân, đoạn 1).


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao
E-mail : ducme@cuuthe.com