TRONG DÒNG ÐỜI

Lm. Phạm Quốc Hưng, CSsR.

CHIẾN KHÍ THẦN DIỆU

Giáo Hội bắt đầu Mùa Chay với lời nguyện trong phụng vụ Thứ Tư Lễ Tro như sau: "Lạy Chúa, ngày hôm nay, tất cả chúng con ăn chay hãm mình, để bước vào mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng. Xin giúp chúng con hằng biết sống khắc khổ, để ngày thêm vững mạnh mà chiến thắng ác thần". Thêm vào đó, trình thuật Chúa Giêsu chịu ma quỷ cám dỗ được Giáo Hội cho đọc trong phụng vụ Lời Chúa của Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Chay. Như vậy, rõ ràng Giáo Hội đã tha thiết kêu gọi và nhắc nhớ con cái mình phải luôn chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu với các cám dỗ của ma quỷ.

Như được chính Chúa Giêsu dạy trong Phúc Âm, việc ăn chay, cầu nguyện và siêng năng suy gẫm Lời Chúa luôn là những vũ khí hữu hiệu để người tín hữu chống trả ác thần. Từ đó, tôi nghiệm ra việc trung thành sốt sắng đọc, suy gẫm và nỗ lực sống theo các mầu nhiệm Kinh Mân Côi mỗi ngày chính là một chiến khí thần diệu giúp mỗi tín hữu Chúa chiến thắng ma quỷ, thế gian và xác thịt.

Thực vậy, Kinh Mân Côi vừa là một lối cầu nguyện tuyệt hảo vì bao gồm những kinh nguyện đẹp nhất trong Hội Thánh (Kinh Tin Kính, Kinh Lạy Cha, Kinh Kính Mừng và Kinh Sáng Danh), vừa là một cách thế rèn luyện ý chí và tinh thần kỷ luật hy sinh vì đòi hỏi nhiều cố gắng để trung thành, vừa là một phương thế suy gẫm Lời Chúa vì được coi là "bản tóm tắt của toàn thể Phúc Âm" (Ðức Piô XII).

Ngày nay, nhiều cá nhân và gia đình đã đánh mất tập quán lần chuỗi Mân Côi mỗi ngày vì cho rằng việc lần chuỗi Mân côi tốn thời giờ, lỗi thời và không hợp với giới trẻ. Và vì thế, họ đã tự buông lơi một chiến khí thần diệu trong cuộc chiến ác liệt với các thế lực tội lỗi.

Trong lịch sử Giáo Hội, nhiều vị thánh đã được Chúa và Ðức Mẹ dạy cho biết giá trị tuyệt vời của Kinh Mân Côi trong việc giúp các tín hữu được rỗi linh hồn và nên thánh. Giá trị của Kinh Kính Mừng và Chuỗi Mân Côi đã được Ðức Mẹ xác định với Chân Phước Alain de la Roche như sau: "Con phải hiểu và cũng phải nói cho kẻ khác biết rằng, Kinh Kính Mừng là kinh đã cứu rỗi nhân loại. Vậy ai coi thường, hoặc đọc kinh này cách lôi thôi, đó là dấu gần như chắc, người đó sẽ mất linh hồn đời đời" và "Muốn biết người nào có thuộc về Chúa không, hãy xem coi họ có thích đọc Kinh Kính Mừng và lần hạt không!"

Tôi thích thú khi nhận ra Chúa và Ðức Mẹ ngày nay vẫn tiếp tục kêu gọi mọi người thiết tha yêu quý Kinh Mân Côi khi đọc được giấc mơ sau của Chị Tiểu Muội Têrêsa, một nữ tu còn rất trẻ:

"Chúa thương, ma quỷ nó luôn rình rập để cám dỗ con ban ngày chưa đủ, song nó lại cám dỗ con cả trong giấc mơ nữa. Là một chiến sĩ của Chúa thì phải luôn tỉnh thức, có phải không Chúa hả? Con kể cho Chúa nghe có lần ma quỷ nó cám dỗ con trong mơ nha.

"Có một lần, ma quỷ (đông lắm, cả bầy lận) nó dẫn con vào một nơi (căn phòng) tối thui hà, rồi thứ tự mọi thứ quỷ nó lần lượt cám dỗ con. Quỷ kiêu ngạo, quỷ dâm dục, quỷ super nói láo. Chúa biết con làm gì với lũ quỷ đó không Chúa hả? Con đâu có sợ nó đâu, thế rồi con ngồi xuống bắt đầu lần hạt, hai tay con cầm chặt cỗ tràng hạt, nhưng bọn quỷ nó còn láo lếu nhạo cười con như là con điên khùng. Nhưng con không bỏ cuộc, mặc dù con ở trong căn phòng ôi thật là nóng nảy, mùi hôi của bọn quỷ làm con muốn nôn mửa, khó chịu vô cùng. Con tiếp tục lần hạt, thì con thấy lạ lùng lắm, mỗi Kinh Kính Mừng con đọc lại trở nên những song sắt nhốt lũ quỷ lại và mỗi Kinh Sáng Danh lại trở nên như những ngọn lửa thiêu đốt chúng. Chúa biết không, như thế mà nó vẫn không bỏ cuộc, ý định nó muốn hại con càng mạnh hơn. Con cứ lần hạt, và cuộc chiến với nó kéo dài cho đến sáng vẫn không kết thúc giấc mơ.

"Nghe chuông con bật mình dậy, mà mồ hôi vẫn còn đẫm trên gương mặt, tay con vẫn cầm cỗ tràng hạt. Sáng thức dậy con mệt lắm Chúa ạ. Chúa ơi, con hỏi Chúa điều này nha, ma quỷ có thể cám dỗ con trong giấc mơ không Chúa hả? Rồi lỡ ra con không chống trả lại được nó, con theo nó rồi Chúa có buồn con không? Chúa hỡi, xin ở bên con luôn, khi con ngủ thì đến phiên Chúa chiến đấu, Chúa nhá. Ban ngày thì đến lượt con đi chiến đấu cho Chúa. Chúa có chịu không?

"Lạy Chúa Giêsu, xin canh giữ linh hồn và thân xác con luôn vẹn toàn trong tay Chúa, xin đừng để con rời khỏi vòng tay từ ái của Chúa bao giờ.

"Mẹ ơi, xin Mẹ trông con như bé thơ của Mẹ, và con luôn tin rằng con sẽ được an toàn khi có Mẹ ở với con. Ðến nỗi ma quỷ cũng không thể hại con. Con cám ơn Mẹ đã dạy con kinh môi khôi để ca tụng Mẹ và ngợi khen quyền năng của Thiên Chúa đã thể hiện trong đời Mẹ. Mẹ ơi, con thích đọc lời kinh của Mẹ lắm. A, thưa Mẹ, con sẽ không bao giờ bỏ đọc, dù có bận đến đâu con cũng sẽ cố gắng lấy lời kinh ấy để chúc tụng danh Thánh của Mẹ.

"‘Ôi, Maria con kính chào Mẹ! Mẹ đầy ơn phúc và Thiên Chúa ở cùng Mẹ. Mẹ có phúc hơn mọi người nữ và Giêsu con lòng Mẹ gồm phúc lạ

"‘Thánh Maria, là Mẹ Chúa Trời, xin cầu cho chúng con hôm nay có tội, khi nay và trong giờ lâm tử. Amen.’

"Thưa Mẹ, lời kinh ấy có sức mạnh là dường nào! Khi nghe con chúc tụng danh Thánh Mẹ, ma quỷ trở nên run sợ và chẳng thể tác hại con. Ôi, con chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho con có Mẹ trong cuộc đời con. Mẹ với con như hình với bóng bước đi trên đường lữ thứ trần gian. Mẹ ơi, linh hồn và thân xác hoan hỉ và hạnh phúc biết bao. Mẹ hỡi, con yêu Mẹ, yêu tha thiết chẳng hề vơi. Ý sao Mẹ lại mỉm cười? Con nói thật đấy, Mẹ không tin con sao? Mẹ nè, trái tim con đây, Mẹ hãy nhìn xem, con đã ghi khắc tên Mẹ vào trái tim con rồi Mẹ nè.

"A, Mẹ cười đâu phải là Mẹ không tin, nhưng là Mẹ vui cơ mà’. Ô, thế hả Mẹ, vậy con đã trách lầm Mẹ rồi. Con xin lỗi Mẹ, xin Mẹ tha thứ cho con, từ nay con sẽ không như vậy nữa đâu mẹ ạ.

"Ôi, con hiểu Mẹ con rồi, con biết Mẹ thương con nhiều, nhiều biết bao. Hạnh phúc quá, ôi thật hạnh phúc vì được Mẹ yêu".

Giấc mơ cùng với những tâm tình đơn sơ và chân thành thiết tha trên đây của Chị Tiểu Muội Têrêsa khiến tôi càng yêu quý Mẹ Maria và Kinh Mân Côi hơn. Cùng với người con yêu quý này của Mẹ Maria, tôi muốn dùng những lời sau của Thánh Louis Marie Grignion de Montfort để mời gọi mọi người nắm lấy Kinh Mân Côi như chiến khí thần diệu ngõ hầu cùng Ðức Mẹ chiến thắng ác thần và đập tan nền "văn hóa tử vong" trong thế giới hôm nay:

"Các bạn nô lệ của Giêsu và Maria, người được Chúa chọn, bạn hãy hiểu cho rằng, Kinh Kính Mừng là kinh tốt nhất sau Kinh Lạy Cha. Ðây là lời ca tụng hoàn hảo nhất mà bạn có thể dâng lên Mẹ. Vì đây là Lời Chúc Tụng chính Thiên Chúa đã sai một đại sứ thần mang đến để làm vui lòng Mẹ. Lời ca tụng này có mãnh lực sâu xa thầm kín trong tâm hồn đến độ Maria vui lòng chấp nhận mang thai Ngôi Hai Nhập Thể, dù con người của Maria rất khiêm tốn. Và đây cũng là lời chúc tụng mà chắc chắn bạn sẽ được lòng Mẹ, nếu bạn đọc thực hẳn hoi.

"Ðọc Kinh Kính Mừng cho chăm chỉ, sốt sắng và khiêm nhượng—các thánh cùng công nhận—ta sẽ đuổi được Satan địch thù, và như dùng búa đập tan chúng, thánh hóa ta, làm cho thần thánh hoan hỉ, là khúc ca mê ly của người Chúa chọn, là ca vịnh Tân Ước làm vui lòng Mẹ và làm sáng danh Chúa Ba Ngôi. Kinh Kính Mừng là sương trời làm cho tâm hồn được sung mãn, là nụ hôn yêu thương trắng trong mà ta tặng Mẹ, là đóa hồng thắm tươi ta trao Mẹ, là viên ngọc quý, là bình thuốc thơm quý giá, là của mỹ vị thần thiêng ta dâng lên Mẹ. Ðó là câu các thánh thường ví.

"Vì lòng tôi thương bạn trong Chúa Giêsu và Mẹ Maria, tôi van xin bạn, không những đọc kinh vòng hoa mà còn nên lần hạt 50 mỗi ngày, tốt hơn nữa là lần chuỗi 150, rồi tới giờ cuối cùng bạn sẽ nhớ lại ngày này, giờ này bạn vừa gặp tôi, nghe tôi, đúng là ngày hồng phúc cho bạn. Nếu gieo gió, gặt bão, gieo phúc lành của Giêsu và Maria, bạn sẽ gặt hái phúc lành đời đời (2 Cor 9:6)"

(April 4, 2000)

_________________________________________________________________

DŨNG SĨ CỦA MẸ

 

Tuần báo National Catholic Register số ra ngày 19-25/3, 2000 loan tin Ðức Hồng Y I-Nhã Cung Phần Mai (Ignatius Kung Pin-mei), nguyên giám mục Thượng Hải tại Trung Quốc, đã từ trần ngày 12-03-2000 vì ung thư bao tử tại Stamford, Connecticut, hưởng thọ 98 tuổi.

Khi từ trần, Ðức Hồng Y Cung là vị hồng y cao niên nhất của Giáo Hội, và có lẽ ngài cũng xứng danh là hoàng tử hào hùng nhất của Hội Thánh trong thế kỷ 20 và một chiến sĩ dũng cảm của Mẹ Maria.

Trong ba năm cuối đời, Ðức Hồng Y Cung sống với Ông Giuse Cung, một người cháu của ngài tại Stamford. Ông Giuse Cung, 67 tuổi, người sáng lập Hiệp Hội Ðức Hồng Y Cung, nói rằng Ðức Hồng Y Cung sẽ được nhớ đến như một anh hùng của những người Công Giáo thuộc Giáo Hội thầm lặng tại Trung Hoa: "Ngài phải được nhớ đến như một anh hùng, một chứng nhân đức tin, một người có lòng sùng mộ lạ lùng đối với Giáo Hội, với Thiên Chúa, với Ðức Thánh Cha, và như một biểu tượng của niềm tin Công Giáo tại Trung Hoa".

Ðức Hồng Y Cung thụ phong linh mục ngày 28-05-1930 và được tấn phong giám mục ngày 07-10-1949, sau khi Cộng Sản chiếm chính quyền tại Trung Hoa. Ngài là vị giám mục Thượng Hải gốc Trung Hoa đầu tiên.

Ngày 08-09-1955, Ðức Cha Cung bị Cộng Sản bắt giữ cùng với hơn 200 linh mục. Vài tháng sau, Ðức Cha bị dẫn đến một trường đua chó ở Thượng Hải. Hàng ngàn người được lệnh phải đến tham dự để nghe Ðức Cha công khai "thú tội". Với hai tay bị trói lại sau lưng và trong một bộ đồ ngủ, Ðức Cha gầy yếu bị đẩy đến trước micrô để xưng thú.

Ðức cha đã khiến bọn công an Cộng Sản ngạc nhiên, khi ngài thay vì xưng thú đã hô to: "Chúa Kitô Vua muôn năm! Ðức Giáo Hoàng muôn năm!"

Ðám đông dân chúng nghe thế lập tức hô lên: "Chúa Kitô Vua muôn năm! Ðức Cha Kung muôn năm!"

Công an thấy vậy liền vội vã kéo Ðức Cha ra xe đem đi. Ðức Cha Cung bị mang đi biệt tín. Mãi đến năm1960, ngài bị mang ra tòa xét xử và bị án tù chung thân. Trong khi đang ở tù, ngài được Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II bí mật nâng lên chức Hồng y năm 1979. Ngày 28-06-1991, Ðức Thánh Cha đã công khai tuyên bố việc thăng chức này.

Trong năm năm trước khi bị bắt, Ðức Cha Cung đã là một trong những kẻ thù đáng sợ nhất của Cộng Sản Trung Hoa. Ngài đã khiến cho 3 triệu dân Công Giáo tại Trung Hoa lúc ấy chú tâm và mộ mến.

Giữa những cảnh bách hại tại Trung Hoa khi ấy, Ðức Cha đã công bố năm 1952 là Năm Thánh Mẫu tại Thượng Hải. Trong suốt năm 1952, việc lần chuỗi Mân Côi đã được thực hiện 24 tiếng mỗi ngày không ngừng trước một tượng Ðức Mẹ Fatima được rước đi vòng quanh các giáo xứ.

Thánh tượng này cuối cùng đã được rước vào Nhà Thờ Chúa Kitô Vua, nơi các linh mục đã bị bắt một tháng trước đó. Ðức Cha Cung đã đến viếng thăm và đích thân hướng dẫn mọi người lần chuỗi Mân Côi, trong khi hàng trăm công an võ trang đứng trông chừng. Ðến cuối buổi lần chuỗi Mân Côi, Ðức Cha Cung hướng dẫn cộng đoàn cầu nguyện như sau: "Lạy Mẹ Rất Thánh, chúng con không xin Mẹ phép lạ. Chúng con không xin Mẹ chấm dứt những cuộc bách hại. Nhưng chúng con xin Mẹ nâng đỡ chúng con là những người yếu đuối".

Biết rằng mình và các linh mục sẽ bị bắt bớ, Ðức Cha Cung đã huấn luyện hàng trăm giáo lý viên. Những nỗ lực của những giáo lý viên này, sự tử đạo của họ cũng như sự tử đạo của những tín hữu và giáo sĩ đã tạo nên sức sống của Giáo Hội Công Giáo thầm lặng ngày nay với khoảng mười triệu tín hữu tại Trung Hoa.

Ðêm trước ngày bị đưa ra xét xử, viên công tố chánh đã một lần nữa xin ngài từ bỏ Giáo Hội để cộng tác với Giáo Hội Quốc Doanh. Ngài đã trả lời: "Tôi là một giám mục của Hội Thánh Công Giáo. Nếu tôi lên án Ðức Thánh Cha, không những tôi không đáng là một giám mục, nhưng còn không đáng là một tín hữu Công Giáo nữa. Ông có thể lấy mất đầu tôi, nhưng ông không bao giờ lấy mất những bổn phận của tôi".

Trước khi được ra khỏi tù năm 1985 để chuyển sang tình trạng quản thúc tại gia, Ðức Hồng Y Cung được phép tham dự một bữa tiệc do chính quyền Thượng Hải tổ chức để đón tiếp Ðức Hồng Y Jaime Sin, Tổng Giám Mục Manila (Phi Luật Tân), khi đến thăm hữu nghị. Hai vị hồng y được xếp ngồi ở hai đầu bàn tiệc với khoảng 20 viên chức Cộng Sản ở giữa. Giữa buổi tiệc, Ðức Hồng Y Sin đề nghị mỗi người hát một bài để liên hoan. Khi đến lượt Ðức Hồng Y Cung, ngài nhìn thẳng vào Ðức Hồng Y Sin và hát: "Tu es Petrus et super hanc petram aedificabo Ecclesiam meam" (Con là Ðá và trên đá này Ta sẽ xây Giáo Hội của Ta). Ðức Hồng Y Sin sau đó đã chuyển đến Ðức Thánh Cha những lời này của Ðức Hồng Y Cung.

Năm 1987, Ðức Hồng Y Cung được ra khỏi tù và được phép đến Hoa Kỳ để chữa bệnh. Cháu ngài đã được phép đưa ngài về Connecticut, nơi ngài sống cho đến năm 1997 như quý khách của Ðức Cố Giám Mục Walter Curtis của Ðịa Phận Bridgeport tại nhà hưu dưỡng dành cho các linh mục.

Khi Ðức Giáo Hoàng trao mũ hồng y cho Ðức Hồng Y Cung tháng 06-1991, ông cụ 90 tuổi tự đứng khỏi xe lăn, cất gậy đi và bước đến quỳ trước Ðức Thánh Cha. Ðức Giáo Hoàng cảm động thấy rõ nên đã nâng ngài dậy và trao cho ngài mũ hồng y rồi nhẫn nại đứng chờ Ðức Hồng Y Cung trở lại xe lăn giữa tràng pháo tay vang rền suốt bảy phút của một cử tọa 9000 quan khách đã đứng lên mừng ngài tại Thính đường Vatican.

Khi nghe tin Ðức Hồng Y Cung qua đời, Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II đã ngỏ lời: "Tôi cầu nguyện rằng sau khi đã chia sẻ cách thâm sâu những đau khổ của Chúa Kitô, giờ đây xin Chúa cho ngài đón nhận triều thiên vinh quang bất diệt mà Chúa Chiên Lành dành sẵn cho những ai đã trung thành theo Người đến cùng".

Việc Ðức Hồng Y Cung Phần Mai sẵn sàng chấp nhận mọi gian khổ để trung thành yêu mến Thiên Chúa, Mẹ Maria, Ðức Thánh Cha và Giáo Hội đã khiến ngài trở thành chứng nhân đức tin hào hùng của Hội Thánh trong thế giới hôm nay.

Ðiều đánh động tôi hơn cả về câu truyện trên đây của Ðức Hồng Y Cung là những lời cầu nguyện thật chân tình của ngài trước thánh tượng Ðức Mẹ Fatima. Ðức Hồng Y đã không xin Mẹ cất đi những cơn bách hại, nhưng đã nhìn nhận thân phận yếu đuối của chính mình và nài xin sự nâng đỡ của Mẹ. Chính thái độ khiêm nhường cậy trông đó của ngài đối với Ðức Mẹ đã cho thấy ngài thực là một tôi trung, con thảo và một dũng sĩ của Ðức Mẹ.

Tôi vui mừng khi thấy tâm tình yêu mến cậy trông Mẹ một cách đích thực trên đây của Ðức Hồng Y Cung cũng được thể hiện nơi chị Anna Trương, một người con đau khổ của Mẹ, qua những dòng thư thật chân tình như sau:

"Con muốn cao rao Mẹ không phải Mẹ chữa bệnh, không phải được quyền này vật kia theo kiểu thế trần; nhưng con hết lòng tung hô Mẹ vì Mẹ đã tạo sức mạnh cho kẻ khổ đau và từ trong khổ đau Mẹ dẫn đến chân lý. Vậy quả thật, đau khổ là một giá tuyệt vời dẫn chúng ta đến Tình Yêu. Nhưng chúng ta đừng buông tay Mẹ hiền; nếu buông tay Mẹ thì đau khổ là một hố thẳm đưa chúng ta đến tuyệt vọng mà thôi! Vậy nên, không lạ gì, con người cứ van nài Ðức Mẹ ban ơn cho mình tránh khổ như xin cho lành bệnh, được việc tốt .v.v. Ðành rằng, Mẹ biết chúng ta yếu đuối; nhưng chỉ dừng lại, hay kích thích lòng sùng kính Mẹ bằng những ơn xin như thế, chắc chắn Mẹ buồn lắm!!! Vì Mẹ muốn chúng ta hiểu hơn sứ mệnh của Mẹ là dẫn con cái Mẹ theo đường hẹp, con đường Thánh Giá Con Mẹ đã đi mà chính Mẹ đã đi theo. Làm sao Mẹ lại muốn đi một đường chúng ta đi một nẻo.

"Cha ơi! Tại sao con tâm sự với Cha điều này! Bởi vì hôm nay con thấy có nhiều linh mục, hay là dòng nữa, cứ kích thích lòng sùng kính, tạ ơn Ðức Mẹ trên những giá trị vật chất, vụ lợi, mà họ xin nhiều quá!!! Một thế giới tự bản chất phá chân lý chính là sự trục lợi, hưởng thụ, buông thả.thì phải giúp cho con người tránh xa ý muốn ấy càng được bao nhiêu càng tốt, đừng lên đưa lên phổ biến kích thích. Chúa chẳng dạy ‘Tiên vàn tìm Nước Trời, rồi mọi sự khác Chúa sẽ ban cho’ sao? Ý Chúa muốn là ý Mẹ muốn. Chúa muốn chúng ta hiểu giá trị của khổ đau của Ngài là Tình Yêu Cứu Chuộc nhân loại. Ai hiểu thì lòng biết ơn mới đạt được trong ý nghĩa tôn thờ Chúa Kitô là Tình Yêu dẫn đến cùng Thiên Chúa Cha mới thâm sâu được, và sự khổ đau của chúng ta chính nhờ sức mạnh trong Ngài mà được thánh hóa. Ai yêu mến Mẹ chân thành sẽ cảm nghiệm được như thế.

"Trong công tác mục vụ chắc cha thấy rất rõ, nếu cha bảo kể ơn lành Mẹ ban là hầu hết thấy những ơn vật chất. Mà nếu con người chỉ sung sướng như thế và dừng lại ở đây, thì thật, thưa Cha, Mẹ sẽ rất buồn ban ơn lắm lắm! Xin Cha mở đường dẫn những ai chỉ biết ơn Mẹ như thế, nên đi xa hơn nữa, sâu thẳm hơn nữa vào tận cung lòng và ý muốn của Mẹ mà suy gẫm tìm hiểu Mẹ muốn điều gì cho ta? Có phải là những vật chất chóng qua không? Hay là một cơ thể được chữa lành, rồi không phải chết phải không? Vậy cái gì bất tử, nơi nào là hạnh phúc thật, tận cung lòng Mẹ, chúng ta sẽ gặp được ai? Nếu cho đó là ân ban mà chúng ta không tiếp tục gặp gỡ Lời Hằng Sống mà hiểu được những giá trị khổ đau thì thật, ta chỉ là những con người cám ơn theo vụ lợi; có đau khổ, liệu chúng ta còn cám ơn Mẹ nữa chăng? Nên việc con người kích thích những ơn Mẹ ban theo kiểu vụ lợi thật quá hại cho linh hồn tín hữu, Cha ơi!"

Từ những tâm tình chia xẻ đầy niềm tin trên đây của chị Anna Trương, tôi chợt nhận ra không phải chỉ có Ðức Hồng Y Cung là dũng sĩ của Mẹ Maria, nhưng còn có rất nhiều người khác cũng đang âm thầm làm dũng sĩ của Mẹ. Ðó là những con người biết cậy trông vào sự trợ giúp của Mẹ, không phải để tránh khổ đau, nhưng để biết chấp nhận và thánh hóa mọi khổ đau trong cuộc sống và bổn phận hàng ngày để được biến đổi nên giống Chúa Kitô Chịu Ðóng Ðinh và Mẹ Sầu Bi.

Ơn biết vui nhận và thánh hóa mọi khổ đau để nên một trong tình yêu với Chúa Kitô Chịu Ðóng Ðinh và Mẹ Sầu Bi phải chăng chính là ơn trọng nhất mà Mẹ có thể ban cho những ai muốn trở nên dũng sĩ của Mẹ?

(April 14, 2000)


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao
E-mail : ducme@cuuthe.com