VIỆT NAM GIÁO SỬ Lm Phan Phát Huồn, CSsR PHẦN THỨ NĂM NHỮNG NĂM TRƯỞNG THÀNH (1933-1960) CHƯƠNG 31 Tình Hình Chính Trị Và Tôn Giáo (1933-1960) (Tiếp theo) 4) LÝ THUYẾT CỘNG SẢN Cộng sản là một lý thuyết, một đảng phái chính trị, và là một chính phủ lâm thời. Một lý thuyết: Cộng Sản là một lý thuyết vô thần do Karl-Marx và Engels đã lập (1). Một đảng phái: Cộng sản là một đảng phái chính trị trong nước, được Lénine và Staline làm lãnh tụ, mục đích của đảng là áp dụng chủ nghĩa Karl-Marx vào việc tổ chức không những nước Nga mà nhất là vào việc tổ chức Quốc Tế. Một chính phủ lâm thời: Cộng Sản là một chính phủ lâm thời trên có đại ủy ban nhân dân ở Maskôva dưới có các ủy ban cai trị các nước, trong các nước lại có các ủy ban trông nom các tỉnh, các làng v.v. Mục đích của chính phủ lâm thời này là lập nên cái địa đàng hạnh phúc mà Cộng sản mơ ước cho thế giới; và một lúc hết mọi người dân trong nước, trong hoàn cầu đạt tới cái hạnh phúc đó, chính phủ Cộng sản sẽ được giải tán vì thế nên gọi là chính phủ lâm thời. Từ năm 1917 đến năm 1991 nói đến Cộng Sản người ta liên tưởng đến thủ đô Maskôva với những thái độ ngoại giao hay quân sự hoặc đến những quốc gia chung một đường lối chính trị, một chế độ xã hội, kinh tế như Nga Sô, các nước Cộng Hòa Nhân Dân ở Ðông Âu, Trung Âu, Bắc Hàn, Bắc Việt ở Á Châu. Ðầu thế kỷ 19, nhờ kỷ thuật sản xuất canh cải, nhờ những phát minh khoa học cơ khí, kỹ nghệ được phát triển hơn lúc nào hết. Kỷ nguyên Ðại Kỹ nghệ bắt đầu và cũng từ đây bắt đầu bao nhiêu sự thay đổi lớn lao trong đời sống xã hội và kinh tế, đặc biệt nhất là những quốc gia như Anh, Ðức, Pháp. Một giai cấp mới trong xã hội ra chào đời: giai cấp tư bản và đồng thời chủ nghĩa tư bản cũng được phát sinh luôn. Từ chế độ tư bản đã sinh nở những công ty và vì có nhiều công ty nên có sự cạnh tranh. Năm 1848 tình trạng kinh tế trở nên trầm trọng và khủng hoảng kinh tế đã gây nên một bầu không khí thuận tiện cho việc thụ thai những ý tưởng cách mạng. Những ý tưởng ấy đã được cụ tượng hóa bằng cuộc cách mạng Pháp 1848 và cũng trong năm này Bản Tuyên Ngôn Cộng Sản ra đời. Nhắc lại lịch sử kinh tế trên có mục đích là cho biết rõ trong hoàn cảnh xã hội và kinh tế nào lý thuyết Marx đã được sinh nở và phát triển.(2) Nền tảng học thuyết Cộng Sản: Ðịnh luật Biến Hóa. Tất cả học thuyết Cộng Sản đều dựa trên một định luật: Ðịnh Luật Biến Hóa. Biến Hóa theo triết học Mát-xít, đồng nghĩa với hoạt động, với xung đột, với cách mạng, với việc làm. Trong vũ trụ Karl Marx, chỉ có một thực tại: Vật chất, ngoài vật chất ra không còn có những thực thế tâm linh, hoặc thực tế cơ giới nào nữa. Cỏ cây thú vật chỉ là kết quả sự biến hóa vật thể. Xã hội loài người cũng thế, nó là một hình thức biến hóa của vật thể theo những định luật riêng. (3) Vật chất và thực tại ấy không bất động nhưng nó là biến hóa (4) theo những định luật đặc biệt: Ðối với Marx cũng như đối với Hégel không có một cái gì là thực hữu cả, cái có chỉ là biến chuyển. Chính cái biến chuyển của lực lượng vật chất làm nên lịch sử, nên lịch sử theo thuyết cộng sản chỉ là cái luôn luôn biến chuyển của lực lượng vật chất. Duy Vật Biện Chứng Như thế chúng ta thấy rõ thuyết Karl Marx trái với quan niệm vật thể đồng nhất, cho rằng một vật hay một trạng thái có thể vừa là nó mà lại vừa không phải là nó. Trong hình thái đang có của một vật, đã nằm sẵn mầm giống, hình thái sắp có rồi; nói khác đi trong nội trạng mọi sự vật, đều chứa hai yếu tố mâu thuẫn nhau. (5) Sự biến chuyển hay nói cho đúng hơn sự xung đột giữa những yếu tố tương phản của vật chất gọi là Duy vật biện chứng.(6)
Duy Vật Sử Quan (7) Theo Marx trong các xã hội nhân loại đều có hai yếu tố: Tương quan sản xuất và hình thái ý thức xã hội. Tương quan sản xuất là những tương quan kinh tế giữa loài người như thợ và chủ. Cơ sở kinh tế một xứ tùy thuộc những mối tương quan sản xuất. Về hình thái ý thức xã hội, con người trước những mối tương quan đó, nhận thức những điều kiện kinh tế cần phải theo để rồi tác động lại bằng nhiều phương cách. Với thời gian và tiến bộ, ý thức xã hội của thơ sẽ biến hóa dần vì họ thấy họ bị áp bức. Do đó sinh ra giai cấp đấu tranh. Sự kiện này đối với Marx là một định luật lịch sử và không một xã hội nào có thể tránh được, vì thế Marx gọi định luật ấy là Duy Vật sử quan. (8) Lịch sử nhân loại kể đến ngày này chỉ là sự thay đổi biến hóa không ngừng, thay đổi biến hóa vì các lực lượng luôn luôn chống nghịch, tương phản. Sự biến hóa lịch sử đươc tiếp diễn theo nhịp điệu tương phản chính đề (9), phản đề (10) và tổng hợp đề (11). Không một chân lý đáng gọi là đúng hay không đúng, nhận đúng hay phủ nhận mấy chữ ấy thường trùng lẫn nhau trong sự mâu thuẫn. Sự biến hóa ngày mai sẽ phủ nhận những gì hôm nay chúng ta đinh ninh là tuyệt đối. (12) Chỉ có sự mâu thuẫn là quan trọng, ngoài ra không có chân lý nào đáng thừa nhận cả. Con người không phải nhìn nhận một chân lýù nào, vì chân lý ấy không có (13) không có thực tại nào có thực, hay có thể làm đối tượng cho sự tìm hiểu. Tất cả lý thuyết Cộng Sản xây trên định luật Biến Hóa của Vật chất mà gọi là Duy Vật Biện chứng loặc là Duy Vật Sử Quan trong trường hợp định luật biến hóa được áp dụng vào đời sống xã hội.
ÁP DỤNG HỌC THUYẾT CỘNG SẢN Cộng Sản và Cá Nhân: Cá nhân, con người theo Cộng Sản cũng chỉ là một biến hóa của lực lượng vật chất và là biến hóa bằng hành động vật chất. Người chỉ là cái việc vật chất mình làm. Tất cả con người chỉ là việc vật chất và càng làm được công việc vật chất nhiều bao nhiêu thì càng là người hơn bấy nhiêu. Cho nên người chỉ là cái máy làm việc, chỉ còn là một nhân công, một người thợ. Thuyết Karl Marx là thuyết độc tài công nhân. Việc làm của con người xây dựng nên lịch sử bằng sự chiến đấu của lực lượng vật chất, con người chịu cấu tạo bởi cuộc xô xát giữa các sức vật chất sản xuất làm việc. Con người không do đấng Tạo Hóa nào làm nên cả, con người tự phát sinh do sức tranh đấu của lực lượng vật chất và con người lại tự biến chuyển theo việc làm vật chất. Hành động của con người phải biến chuyển theo biện chứng pháp nghĩa là phải cách mạng luôn, phải làm việc đảo lộn luôn. Càng đảo lộn mọi vật và chính mình bao nhiêu, thì người càng là người hơn bấy nhiêu. Phải đảo lộn chính mình thế nào để người có thể thoát ly hẳn cái thế giới hiện có, với những mùa nóng lạnh, với những rừng rậm sông sâu, biển cả biến hóa thế nào, để có thể thoát ly hẳn cái thế giới mà người ta bảo do Thiên Chúa tạo nên, để sống trong một thế giới cơ khí, máy móc do chính người làm nên, bằng bao công lao của mình. Cộng Sản và Gia đình: Học thuyết cộng sản về gia đình tóm gọn trong ba điểm hôn nhân, giải phóng phụ nữ và con cái. Hôn nhân. Tình yêu của loài người là một biến cố hoàn toàn vật chất, hoàn toàn thuộc về phạm vi thể xác, nó không khác gì việc một chiếc hoa nở và thành trái nhờ một con ong đã đưa đến việc biến hóa của tình yêu. Cái động cơ thúc đẩy sự biến hóa của tình yêu là nguyên nhân kinh tế. Chế độ nhất phu nhất phụ và tính cách vĩnh viễn của cuộc hôn nhân là kết quả của một thời đại đen tối! Trong thời đại ấy người ta chưa biết đến cái giây liên lạc giữa sự phát triển kinh tế và trạng thái nhất phu nhất phụ nên mới mặc cho nó một lốt đạo giáo. Ngày nay người ta có một quan niệm tư bản về gia đình, một lúc mà tư bản phải biến khỏi mặt đất này thì quan niệm tư bản về gia đình cũng phải tiêu tan. Giải phóng phụ nữ Gia đình là một bãi chiến trường nơi đây đã diễn ra một cuộc xung đột ở giữa các lực lượng vật chật đối lập nhau. Cũng như mọi xã hội, xã hội gia đình phải là sự hòa hợp của hai lực lượng đối lập. Trong hôn nhân người đàn ông là tư bản nghĩa là kẻ khai thác, kẻ bóc lột, và người đàn bà là kẻ bị khai thác, bị bóc lột. Do đó cần phải giải phóng phụ nữ. Một lúc mà giữa hai người không còn tình yêu của nhục dục cần phải giải phóng họ bằng cách ly dị; ly dị là một biện pháp hữu ích không những cho đôi vïợ chồng không còn thương yêu một cách xác thịt mà còn ích lợi cho xã hội nữa (14) vì biện pháp này làm tăng thêm số nhân công, cho guồng máy kinh tế xã hội! Nhưng không phải chỉ có bấy nhiêu, cộng sản hô hào giải phóng phụ nữ về mọi phương diện: không có một luật lệ nào bắt buộc phụ nữ hy sinh cùng đời vào những công việc nội trợ ở gia đình hoặc vào giáo dục con cái! Như thế người đàn bà sẽ được bình đẳng với người đàn ông, trong xã hội Cộng sản đàn bà cũng là một đơn vị như người đàn ông. Con Cái Con cái trong gia đình không còn là con cái của cha mẹ, nhưng chúng là con của xã hội, con của nhà nước: Cộng Sản nói, phải đánh đổ cái quyền của người cha đã tự mình chiếm lấy để làm chủ trong gia đình, có thế cha mẹ mới nên người bạn thân mật của con cái. Cha mẹ không có quyền sai khiến con mình nữa, có thế con cái mới thương yêu và tin cậy cha mẹ và mới hoàn toàn bình đẳng bình quyền. Cha mẹ lấy quyền đâu mà sai khiến con cái? Trong trường hợp này con cái không được vâng phục cha mẹ vì vâng phục chính là làm mất sự bình đẳng bình quyền! Kết luận: Sau khi đã đánh đổ uy quyền của Cha mẹ phải giao uy quyền ấy cho xã hội Cộng sản. Con cái là sãn vật cũa nhà nước chứ không phải là con cái của ai cả. Xã hội Cộng sản sẽ nuôi nấng trẻ con, sẽ đào tạo nó theo một giáo dục Cộng sản. Cộng sản và Tổ Quốc: Cộng sản hô hào lòng ái quốc; lònh hy sinh cho nước, nhưng đó chỉ là phương pháp đánh lưa dân, đánh lừa những người thành thật yêu nước. (15) Không có quốc gia chỉ trừ trong thời kỳ cần phải thi thố những cuộc cách mạng thì Cộng sản lợi dụng chủ nghĩa quốc gia, nhưng sau khi giáo dục Cộng-sản đã hoàn bị thì Cộng-sản không cần đến Quốc gia nữa. Nếu người Cộng sản nói đến Quốc-gia, quốc-gia ấy phải là nước độc tài vô sản mà hiện nay là Nga-sô-Viết, người dân hiện sống trong nước Nga, phải yêu nước Nga để làm cho nó thêm mạnh thêm giầu, người Cộng sản còn sống ngoài nước Nga, trong các nước khác, phải kể Nga là chính tổ quốc; phải coi Nga là chính quê hương mà hành động cho hợp với quyền lợi của nước Nga. (16) Thí dụ, nếu nước mình đang là nước phản Nga thì thái độ Cộng sản trong nước đó là phải binh bị, bài quân đội, gây bạo động nội chiến. (17) Nếu nước mình đang ở là một nước thân Nga thì Cộng sản trong nước đó phải có thái độ yêu nước nhất, nhiệt liệt ủng hộ quân đội và chấp thuận mọi binh phí. (còn tiếp) Chú thích: (1) Engels cũng như Marx thuộc quốc tịch Ðức, sinh ngày 28-11-1820 tại Barmen. Ông là con một gia đình tư bản, rời cửa trường trung học ở Elberfield, Engels xoay sang nghề buôn bán. Năm 1842 người ta thấy có mặt thương gia Engels tại Anh. Có dịp gần gũi chung đụng với thợ thuyền, mỗi ngày mỗi thấu hiểu thêm lên đời sống giai cấp cần lao và sau cùng thâm nhập những hiểu biết, những kinh nghiệm ấy, Engels viết thành tập trình bày tình cảnh khó khăn của giai cấp lao động Anh. Cùng với Marx, Engels sang Bỉ tổ chức liên đoàn thợ thuyền Ðức ở Bruxelles. Tại Luân đôn, Engels được bầu làm đại biểu dông nhân Pháp, cuộc bạo động Badoise năm 1848 thất bại, Engels trở về Manchester. Lần này người chiến sĩ cách mạng ở Luân đôn 10 năm, chỉ thỉnh thoảng liên lạc bằng thư với Marx ở Luân đôn mà thôi. Marx từ trần, Engels ngày đêm sưu tầm các di cảo của bạn đồng chí, tiếp tục công việc Marx bỏ dở và cho xuất bản lại cuốn "Tư Bản Luận". Bằng nghị lực, hăng hái, bằng tình bè bạn, bằng nghĩa đồng chí, Marx và Engels đã chung sức hoạt động cho lý tưởng mình; đó là hai kiến trúc sư trong buổi trg 101- 164, Sài Gòn 1955. (2) Nguyên Hương Tìm Nguồn Sống: trg 159-161, Sài Gòn 1955. (3) Trái với duy tâm cho rằng tư tưởng là thực tại, Marx quan niệm tư tưởng không là gì cả, tư tưởng là sản phẩm của trí óc, của một vật thể mà thôi. Tinh thần ấy không thể có được nếu không có thể xác. Phụ họa ý tưởng của Feuerbach, Marx và Engels, Lénine sau này nhận rằng tư tưởng, ý thức, là sản phẩm của tinh thần và tinh thần chỉ là một sản phẩm cao đẳng của vật chất mà thôi. "La penséc et la conscience sont les produits du cerveau humain. La matière n'est pas un produit de l'esprit, mais l'esprit n'est lui mème, que le produit supérieur de la matière." Cf. Dufay En Chine l'Etoile coutre la Croix, trang 43, Nazareth Press, Hongkong. (4) "La réalité, c'est non le fixe mais le changement". Cf. Mareel Cachin. Science et Religion p.36. Editions Sociates, 64 Brd Auguste, Blangui Paris - XIIIe 1946. (5) "Une chose n'est done pas seulement elle même, mais autre chose qui est son contraire, car chaque chose contient son sontraire. Chaque chose contient à la fois elle même et son contraire. Ainsi à l'intérieur de chaque chose coexistent des forces opposéess, des antagorismes." Cf. Dufay, l'Etoile contre la croix. p 40. (6) Matérealisme dialectique. (7) Matérealisme dialectique. (8) "Le matérialisme historique étend les principes du matérialisme dialeclique à l'étude de la vie sociale; il applique ces principes aux phénomènes de la vie sociale, à l’étude de la Société, à l'étude de l'histoire de la Société." Cf. Staline: Matérialisme historique, trg 3. (9) Thèse. (10) Antithèse. (11) Synthèse. (12) Không cần phải học triết lý mới có thể công nhận rằng: có là có, không là không, chứ không không thể là coù, mà có không thể là không. Nếu hôm nay nói có mà mai nói không thì phải lầm một lần chứ không thể dùng cả hai, nghĩa là có sự lầm và sự thật biệt nhau, tương phản nhau. Lầm không thể là thật, và thật không phải là lầm, vì thật, vì chân lý là cái tự nó có như thế, không tùy ở ta, ta không thể thay đổi nó được. Hai với hai tự nó là bốn, ta phải nhận nó như vậy ta không thay đổi được vì sự thật, vì chân lý là một cái thực thế ngoài ta, một cái thực tế tự lập mà ta phải lệ thuộc, chứ nó không lệ thuộc ta. (13) Thiên Chúa không, nhân loại không, thế giới không, chân lý không; không biết gì, không yêu gì, không tìm kiếm gì cả. (14) Engels: Origine de la famille do Fernand Fabry S.J. Xem le Secret de la Puissance du Communisme, trg 58-0: VIII. La Famille. (15) Do đó Việt Cộng tìm cách vô hiệu hóa hay thủ tiêu các phần tử quốc gia, như năm 1925 Hồ Chí Minh bán chí sĩ Phan Bội Châu cho thực dân Pháp và từ năm 1945 Việt Cộng hợp tác với thực dân để tiêu diệt người quốc gia. (16) Thí dụ, xem Ðộ Xuân: Kỷ niệm cách mạng tháng 10 Hung-gia-Lợi trong Chính luận, trg 30, Tháng 10/1958. (17) Việt Cộng đã làm điều đó lúc họ lật đổ chính phủ Trần Trọng Kim. Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao |