Home | Nguyet San | Phat Thanh | Nha Sach | Dong Chua Cuu The
Muc Vu | Bao Moi | Bao Cu | Quang Cao | Mua Bao


TRONG DÒNG ÐỜI

Lm. Phạm Quốc Hưng, CSsR.

 

"LẠY CHÚA, CHÚA BIẾT CON MẾN CHÚA!" 

Ngày 01/06/2001 vừa qua là Thứ Sáu đầu tháng Sáu, Tháng Thánh Tâm Chúa Giêsu. Năm nay, ngày này rơi vào tuần thứ bảy Mùa Phục Sinh. Vì vậy, trong Thánh Lễ một lần nữa tôi được cùng với Hội Thánh lắng nghe và suy niệm đoạn Phúc Âm Thánh Gioan thuật lại việc Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra với các môn đệ bên bờ hồ Tibêria. Người đãø hỏi Phêrô ba lần "Con có mến Ta không?" để rồi được nghe ông trả lời "Lạy Chúa, Chúa biết con mến Chúa!" (Ga 21:15-19).

Như tâm tình của Ðức Cha Fulton J. Sheen đã được bày tỏ trong Tự Truyện của ngài, tôi cũng cảm thấy "trái tim tôi tan vỡ ngàn lần khi Người không ngừng hỏi tôi ‘Con có mến Ta không?’." Vì đây chính là đoạn Phúc Âm tôi đã được nghe trong ngày cuối của kỳ tĩnh tâm để chuẩn bị chịu chức linh mục. Từ ấy, đoạn Lời Chúa này đã ghi sâu vào hồn tôi và trở thành căn bản và lẽ sống cho cuộc đời và ơn gọi của tôi, ơn gọi làm người, ơn gọi tín hữu, ơn gọi thừa sai, ơn gọi tu sĩ và ơn gọi linh mục.

Với đoạn Phúc Âm này, Chúa Giêsu đã đặt ra cho tôi như đã đặt ra cho Phêrô câu hỏi thiết thân nhất của niềm tin, câu hỏi của trái tim, câu hỏi của tình yêu : "Con có mến Ta không?"

Câu hỏi này chỉ được Chúa Giêsu đặt ra cho Phêrô sau khi Người đã gọi ông, chọn ông, cho ông đồng hành với Người trong suốt ba năm, để ông chứng kiến bao phép lạ do chính tay Người làm và lắng nghe bao lời giảng dạy chân thật phát xuất từ Trái Tim yêu thương của Người.

Lúc ấy, Phêrô đã cảm nhận thấm thía sự yếu hèn và bất trung của mình sau ba lần chối Chúa Giêsu trong cuộc Thương Khó của Người. Ðồng thời, ông cũng đã nhận biết tỏ tường quyền năng vô biên của Thiên Chúa đã được thể hiện nơi cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Kitô. Nhưng trên hết, trái tim sôi nổi và chân thành của Phêrô đã bị bắn trúng bởi mũi tên Tình Yêu được phóng ra từ Trái Tim Bị Ðâm Thâu của Ðấng Ðã Chịu Ðóng Ðinh Thập Tự. Trái tim của ông từ nay sẽ mãi mãi mang vết thương Tình Yêu ấy cho đến khi được hiệp nhất với Chúa Phục Sinh trên Thiên Quốc.

Vậy nên, Phêrô chắc đã bồi hồi xúc động biết bao khi nghe Chúa Giêsu hỏi như thế. Và có lẽ ông đã nói từng lời yêu Chúa trong nước mắt tuôn trào: "Lạy Chúa, Chúa biết con mến Chúa!"

Rồi từ đó, Phêrô đã sống trọn vẹn lời yêu ấy qua việc dấn thân thực hiện triệt để lệnh truyền của Chúa Giêsu "hãy chăn dắt cừu của Ta" bằng tất cả cuộc đời còn lại của ông. Thực vậy, sau bao lần bị ngăn cấm, sỉ vả, bắt bớ, đòn vọt, cuối cùng Phêrô đã dùng cả cái chết của mình để chứng thực cho tình yêu thiết thân, duy nhất và tuyệt đối dành cho Chúa Giêsu.

Cùng với Phêrô, tất cả đời sống và hoạt động của Hội Thánh--Hiền Thê và Nhiệm Thể Chúa Kitô--từ ngày khai sinh cho đến tận thế chỉ nhằm một mục đích duy nhất là tuyên xưng niềm tin và tình yêu tuyệt đối dành cho Chúa Giêsu Kitô, Ðấng Cứu Chuộc Nhân Thế, cho mọi người cùng nhận biết, yêu mến và phụng sự Người "Vì dưới gầm trời này, không có một Danh nào khác đã được ban xuống cho nhân loại để phải nhờ vào đó mà chúng ta trông được cứu thoát" (Cv 4:12).

Từ việc suy niệm cuộc trao đổi tâm tình thiết thân giữa Chúa Giêsu và Phêrô bên bờ hồ Tibêria, tôi đã hiểu:

Vì sao Thánh Phaolô, Vị Tông Ðồ Dân Ngoại, người được xem là có trái tim giống hệt Trái Tim Chúa Giêsu, đã phải thốt lên: "Tình yêu Chúa Kitô thúc bách tôi!" (1 Cor. 5:14).

Vì sao Thánh Augustinô tuyên bố: "Cứ yêu (Chúa Giêsu) đi rồi làm gì cũng được!"

Vì sao Thánh Phanxicô Xaviê từ bỏ ghế giáo sư đại học tại thành phố Balê hoa lệ để vào Dòng Tên làm linh mục và dấn thân tìm đến truyền giáo cho các dân tộc tại Á Châu.

Vì sao Chân Phước Anrê Phú Yên và hàng trăm ngàn vị tử đạo Việt Nam can đảm và hân hoan tuyên xưng niềm tin Công Giáo để rồi chấp nhận bị bắt bớ, giam cầm, tra tấn và chịu chết để làm chứng cho niềm tin ấy.

Vì sao sau khi đã bị chặt đầu, từ cổ họng của Chân Phước Anrê Phú Yên vẫn phát ra Thánh Danh Giêsu.

Vì sao Thánh Anphong Liguôri từ bỏ địa vị của một vị luật sư lẫy lừng để trở thành linh mục và lập dòng Chúa Cứu Thế với mục đích rao giảng Tin Mừng cho những người tất bạt. Và cả đời thánh nhân chỉ nài xin một ơn duy nhất là "tình yêu nồng cháy và bền bỉ dành cho Chúa Giêsu" và "xin cho con ơn yêu mến Chúa rồi hành khổ con thế nào cũng được!."

Vì sao Thánh Têrêxa Hài Ðồng Giêsu chấp nhận lìa xa người cha hiền yêu dấu và đời sống đầy tiện nghi nơi gia đình, để chọn cuộc đời hy sinh nguyện cầu trong thầm lặng, chấp nhận bị lãng quên trong bốn bức tường Dòng Kín Lisieux.

Vì sao Chân Phước Damien tự nguyện tìm đến phục vụ những người phong cùi ở đảo Molokai để rồi chia sẻ với họ cả thứ bệnh ghê sợ này và chết giữa họ.

Vì sao Thánh Maximillian Kolbe tình nguyện chết thay cho người bạn tù.

Vì sao Mẹ Têrêsa Calcutta từ giã đời sống êm ả của một nữ tu dạy học để tìm đến phục vụ những người khốn cùng ở các khu nhà ổ chuột ở Calcutta.

Vì sao Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II dù tuổi già sức yếu, dù mệt mỏi đớn đau, vẫn ước ao và nỗ lực dấn thân đi khắp đó đây trên hoàn vũ để làm cho mọi người nhận biết Tin Mừng Sự Sống và Tình Yêu của Chúa Kitô.

Tất cả chỉ vì tình yêu thiết thân của mỗi vị dành cho Chúa Giêsu Kitô.

Ðiều này đã được Thánh Têrêsa Hài Ðồng giải thích trong Tự Truyện Một Tâm Hồn của ngài như sau:

"Tình ái đã cho tôi chìa khóa về ơn kêu gọi của tôi.

"Tôi hiểu rằng nếu Hội Thánh là một thân mình hình thành bởi nhiều cơ thể khác nhau thì cơ thể nào quan trọng nhất, cần thiết nhất, nhất định cơ thể ấy không thể thiếu.

"Tôi hiểu Hội Thánh phải có một trái tim và trái tim ấy phải rất nồng nàn lửa tình ái. Lửa Tình Ái ấy một mình làm hoạt động tất cả các cơ quan trong thân thể Hội Thánh. Nếu tắt lửa Tình Ái, tự khắc sẽ tắt hết mọi hoạt động trong Giáo Hội: hết tông đồ, hết thày cả, hết Phúc Âm, hết thánh tử đạo.Cũng chẳng còn gặp được ai biết sẵn sàng hy sinh máu đào vì Danh Chúa nữa. Tắt rằng: Tình Ái bao hàm hết mọi phần tử trong Giáo Hội, hết mọi ơn kêu gọi. Tình Ái là tất cả, ôm ấp mọi đời và mọi nơi vì Tình Ái là bất tử, là đời đời.

"Với sự nhận xét đó, tôi như điên như dại, vui mừng quá đỗi đã kêu lên rằng: Lạy Chúa Giêsu--Tình Ái duy nhất của đời tôi, đàng Chúa gọi tôi đi, tôi đã tìm và tìm đã thấy: đàng Tình Ái. Vâng tôi đã tìm thấy địa vị của tôi ở trung tâm Giáo Hội; địa vị ấy, lạy Chúa, chính Chúa đã dắt tôi lên, đã đặt tôi vào. Trong trái tim Giáo Hội--người Mẹ nhân lành, tôi sẽ là Tình Ái, nhiên hậu tôi sẽ là tất cả và nhiên hậu, mơ ước thiết tha nhất của đời tôi sẽ thành sự thật cả trăm phần."

Tình yêu tuyệt đối dành cho Thánh Tâm Giêsu như trên không phải chỉ được gặp thấy nơi các vị thánh được nhiều người biết đến trong Giáo Hội. Tôi đã nhận biết tâm tình "Lạy Chúa, Chúa biết con mến Chúa" nơi đời sống hy sinh và dâng hiến trong thầm lặng của bao tâm hồn cao thượng Chúa đã đang và sẽ gửi đến với tôi "trong dòng đời":

Nơi người chồng phải làm việc cực nhọc để cung cấp cơm áo cho vợ con mà vẫn bị vợ phàn nàn kêu trách và phản bội ngoại tình, nhưng anh vẫn nhẫn nại thứ tha và một lòng chung thủy chờ vợ trở về.

Nơi người vợ ngày đêm quên mình tận tụy lo cho chồng con từng miếng cơm manh áo nhưng vẫn bị chồng đối xử theo lối "Chồng Chúa vợ tôi," bị con cái vô ơn, mà chị vẫn một mực chịu đựng với một lòng thủy chung và ý chí "vâng theo thánh ý Chúa."

Nơi những người thiếu niên nam nữ chấp nhận chịu bạn bè chế riễu là quê mùa hay lạc hậu để gìn giữ tâm hồn trong sạch, khi xa tránh những phim ảnh khiêu dâm và lối sống yêu cuồng sống vội.

Nơi người thiếu nữ lỡ mang thai với bạn trai của nàng đã can đảm chấp nhận mọi tủi nhục, đau khổ, khó khăn và thiệt thòi để sinh con và nuôi con, bất chấp áp lực của gia đình và xã hội.

Nơi những người từ chối những công việc và địa vị hứa hẹn đầy quyền lợi để khỏi phải hành động ngược với giáo huấn Chúa Kitô và Hội Thánh.

Nơi những vị lãnh đạo trong Giáo Hội bất chấp áp lực và sự phản đối của quần chúng để trung thành giảng dạy toàn bộ những đòi hỏi của Tin Mừng Chúa Kitô và giáo huấn của Hội Thánh.

Tôi muốn gia nhập hàng ngũ của những con người đó, những con người đã từng cảm nghiệm Tình Yêu Tuyệt Ðối của Trái Tim Chúa Giêsu, nên muốn đem trót cả con người và cuộc sống để đáp trả trong muôn một Tình Yêu ấy.

Vì vậy, cùng với Thánh Phêrô, ngày ấy và hôm nay cũng như mãi về sau, bất chấp sự yếu hèn, tội lỗi và hư đốn của mình, tôi muốn say yêu Chúa Giêsu và thiết tha lập đi lập lại với Người trong từng nhịp đập của trái tim, từng hơi thở của tấm lòng, từng suy tư của khối óc, từng cảm xúc của tâm hồn, từng chọn lựa của lòng muốn, từng nụ cười tiếng khóc, từng bước chân đi tới, từng lời nói việc làm trong mọi nơi mọi lúc: "Lạy Chúa, Chúa biết con mến Chúa!"

Và sung sướng biết bao khi từ Thứ Sáu Tuần Thánh ngày 13/04/2001, tôi đã tìm được lời kinh "Lạy Chúa, Con Yêu Chúa" của Thánh Phanxicô Xaviê để dùng làm một trong những kinh nguyện yêu quý nhất mỗi ngày của đời tôi. Vì lời kinh cảm động này đã giúp tôi cảm thấy như được chia sẻ cùng một tình yêu cao thượng, bền bỉ và mãnh liệt dành cho Chúa Giêsu của nhà truyền giáo vĩ đại này. Ðó cũng là một cách giúp tôi lập lại lời Thánh Phêrô "Lạy Chúa, Chúa biết con mến Chúa" từng ngày và yêu Chúa Giêsu ngày một say mê và thiết tha hơn.

Lạy Chúa, Con Yêu Chúa

Lạy Chúa, Chúa là Ðấng Chăn Chiên nhân lành.
Xin Chúa cho con trở nên con chiên nhỏ của Chúa,
con chiên phục tùng, ngoan ngoãn và hiền lành.
Lạy Chúa, Chúa là Cây Nho.
Xin Chúa cho con là cành nho linh hoạt,
sống bởi nhựa thánh thiện của Chúa.
Lạy Chúa, Chúa là Ánh Sáng thế giới.
Xin Chúa cho con được theo Chúa,
chỉ theo Chúa thôi trên đường đời tăm tối.
Lạy Chúa, Chúa là Bánh Sống của đời.
Xin Chúa nuôi con bằng Bánh ấy.
Lạy Chúa, Chúa là Ðường, là Sự Thật, là Sự Sống.
Xin Chúa dẫn đưa con trên Ðường Sự Thật
tới Cõi Sống Ðời Ðời.
Ước mong con là cây đàn,
và Chúa là giọng hát!
Ước mong con là cây đa,
và Chúa là sức mạnh của con!
Ước mong con là biển rộng,
và tình sâu của Chúa tràn ngập hồn con!
Ước mong con là đứa con ngoan ngoãn của Chúa ở trần gian,
để một ngày kia
thành đứa con sung sướng của Chúa
trên cõi vinh phúc đời đời!
Ôi, Chúa ơi!
Con yêu Chúa nồng nàn, thấm thía.
Con yêu Chúa
không phải con sợ đêm tối ghê gớm của hình phạt
hay ngọn lửa khủng khiếp mà Chúa sẽ ném con xuống
nếu con rời bỏ Chúa.
Con yêu Chúa
không phải vì Chúa hứa cho con
ánh sáng êm ái trên trời của Chúa,
khúc nhạc ca của các thiên thần,
hay sự vui thích thỏa thuê dưới cánh tay Chúa.
Lạy Chúa, con yêu Chúa
vì Chúa đã giang tay trên cây thập giá,
vì Chúa đã ấp trái tim trần gian của con
vào Thánh Tâm Chúa.
Vì than ôi!
Khi bị đóng đanh đau đớn,
Chúa đã nghiêng đầu xuống con,
và khuôn mặt thánh máu me
như một bàn thờ êm ái, nóng hổi,
đã vì tội lỗi con mà trang điểm khủng khiếp nhường kia!
Lạy Chúa, con yêu Chúa
vì Chúa không ngừng bước trên đường sầu não,
vì Chúa không kêu ca,
chịu lấy trong suốt một đêm trường
những lời sỉ nhục và báng bổ của bọn áp giải đáng ghét,
vì bọn đao phủ tàn ác,
bọn gây thù oán căm hờn,
đã theo Chúa,
ôi, gớm ghiếc!
tới lời nói cuối cùng của Chúa.
Ôi! Chúa đã thương yêu con quá bội.
Ôi! lạy Chúa,
xin Chúa làm cho con thành hạt giống của Chúa!
Xin Chúa, vâng, xin Chúa
làm cho con trở nên mùa màng của Chúa,
trong khi Chúa cầy cuốc đất hồn con,
với những nỗi đau thương của Chúa!
Lạy Chúa, con yêu Chúa!
Con yêu Chúa không phải vì Chúa đã cứu con,
nhưng vì Chúa đã yêu con tới máu, tới chết.
Vậy Chúa đã yêu con nhường kia,
giờ đây, con cũng yêu Chúa như thế!
Con xin dâng Chúa đời con và hồn con.
Con yêu Chúa, con yêu Chúa lắm!
Chúa là Vua của con,
là Chúa của con,
là tất cả,
là Thiên Ðàng vĩnh cửu của con.
Xin cho con biết chết trong con
để con sống trong Chúa,
đón nhận mọi sự như của Chúa ban,
luôn luôn chọn đường đi theo gương Chúa.
Xin cho con biết lánh mình con
và ẩn nấp trong Chúa,
để được Chúa che chở và bênh vực.
Xin cho con biết ngờ vực con
và tin tưởng vào Chúa.
Cho con luôn luôn vâng phục vì Chúa.
Chớ chi ngoài Chúa ra,
chẳng có gì lôi cuốn được con.
Chớ chi con sống nghèo khó vì Chúa.
Xin Chúa đoái nhìn con để con trìu mến Chúa.
Xin Chúa gọi con để con trông thấy Chúa
và vui hưởng Chúa đời đời. Amen.

Maria, Mẹ con ơi!

Xin Mẹ dạy con và giúp con
sống trọn vẹn lời yêu con dâng Chúa:
"Lạy Chúa, Chúa biết con mến Chúa!"
(Lễ Hiện Xuống June 03, 2001)

 

NGÀY TƯỞNG NIỆM

Hàng năm tại Hoa Kỳ người ta dành ra một ngày lễ để tưởng niệm và ghi ơn các chiến sĩ đã hy sinh tính mạng vì tổ quốc. Họ gọi đó là Ngày Tưởng Niệm (Memorial Day) hay Ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Trong ngày này, nhân viên các công sở được nghỉ. Người ta thường đến viếng các nghĩa trang và các phần mộ của những người lính đã tử trận. Những lá cờ và những bó hoa tươi được đặt trước phần mộ của các tử sĩ để nhìn nhận sự hy sinh của họ và bày tỏ lòng biết ơn của những người đang sống dành cho họ.

Ngày Tưởng Niệm tại Hoa Kỳ thường được mừng vào Thứ Hai cuối Tháng Năm. Năm nay, Ngày Tưởng Niệm nhằm vào Thứ Hai 28/05/2001. Ðây cũng đúng nhằm kỷ niệm 7 năm ngày tôi thụ phong linh mục.

Tôi cảm thấy thích thú trước sự trùng hợp thật đẹp này!

Dường như với sự kiện này, Chúa Giêsu muốn dạy tôi rằng một khi trở thành linh mục của Người, tôi phải trở nên một tinh binh của Chúa, luôn sẵn sàng hy sinh mạng sống để mở rộng Nước Chúa hay Vương Quyền Tình Yêu của Thánh Tâm Người trong tâm hồn mọi người. Và noi gương Người, tôi phải trở nên một mục tử nhân lành sẵn sàng thí mạng vì đoàn chiên, vì Dân Chúa.

Nhưng trước tiên và trên hết, Chúa Giêsu muốn tôi phải luôn ghi nhớ rằng chính Người là Ðấng đã yêu tôi trước và đã thí mạng vì tôi.

Tất cả những nỗ lực hoạt động của tôi chẳng qua chỉ là một cố gắng nhỏ bé để đáp đền trong muôn một lòng Chúa yêu tôi đúng như lời tuyên tín của Thánh Phaolô: "Vì lòng mến của Ðức Kitô thúc bách chúng tôi, bởi đã được xác tín rằng: Một Ðấng đã chết vì mọi người, vậy thì mọi người đều đã chết! Và người đã chết vì mọi người, để ai sống thì đừng sống cho chính mình nữa, nhưng là cho Ðấng đã chết và sống lại vì họ" (1 Cor. 5:14-15).

Tôi chợt nhớ đến mẩu truyện thật đẹp về người thương binh bị cưa một chân sau cuộc chiến để bảo vệ tổ quốc. Khi có người thấy anh đã bị cưa chân tỏ vẻ thương hại nói với anh: "Tôi cảm thương anh đã bị mất một chân sau cuộc chiến." Anh liền đính chánh: "Không phải là tôi bị mất một chân! Tôi vui sướng và hãnh diện vì đã được vinh hạnh cống hiến một phần thân thể tôi cho tổ quốc dấu yêu!"

Người ta cũng có thể nói như thế về những chiến binh đã tử trận để bảo vệ và xây dựng tổ quốc. Không phải họ đã mất mạng, nhưng họ đã được vinh dự hiến dâng mạng sống mình vì quê hương.

Mỗi ngày có biết bao người bị mang thương tích hay bị chết vì tai nạn, vì bệnh tật hay vì những lý do khác.

Ðiều làm cho thương tích hay cái chết của của họ có giá trị hay không, đáng ghi nhớ hay không, là tùy ở lý do khiến họ mang thương tích hay phải chết.

Và không có lý do nào cao cả hơn để chấp nhận mang thương tích hay chấp nhận cái chết cho bằng chấp nhận vì yêu thương người khác, để họ được sống dồi dào và sung mãn.

Ðây chính là lý do khiến Chúa Giêsu đãsinh ra làm người, chịu đau khổ và chịu chết. Người tuyên bố: "Ta đã đến, là để chúng được có sự sống, và có một cách dồi dào. Người chăn chiên tốt chính là Ta! Người chăn chiên tốt thí mạng sống mình vì chiên" (Ga 10:9-10).

Sự hy sinh và dâng hiến trên Thánh Giá của Chúa Giêsu quá cao cả tuyệt vời nên không thể bị quên lãng.

Ðó chính là lý do trong từng Thánh Lễ, Giáo Hội tưởng niệm và tạ ơn Chúa Giêsu đã sinh làm người, đã sống, đã chịu đau khổ và nhục nhã, đã chịu chết, đã sống lại, đã lên trời và sẽ trở lại trong vinh quang để phán xét nhân loại.

Hơn nữa, Giáo Hội còn nhắc nhở con cái mình nhớ đến một thực tại đầy vui mừng là Chúa Giêsu vì yêu thương con người nên còn tiếp tục ở lại với họ trong Bí Tích Thánh Thể mọi ngày cho đến ngày tận thế.

Khi tham dự Thánh Lễ và nhất là khi rước lễ, tôi không những được nhắc nhở về những gì Chúa Giêsu đã làm cho tôi, mà còn được hiệp nhất với Người, để cho Người tiếp tục sống trong tôi và biến đổi trái tim tôi nên giống Thánh Tâm Người, biến đổi cuộc sống của tôi nên giống cuộc sống của Người.

Là linh mục, tôi còn được Chúa Giêsu ban cho tôi quyền cử hành Thánh Lễ để đem lại Sự Hiện Diện Ðích Thực của Người trong Bí Tích Thánh Thể cho nhân loại và thế giới hôm nay.

Cũng như Người, tôi phải vừa là linh mục tế lễ vừa là của lễ hy sinh!

Ðáng buồn là nhiều khi tôi muốn làm tư tế nhưng không muốn làm lễ vật; muốn hưởng tất cả những đặc ân và vinh dự của thiên chức linh mục nhưng không muốn chấp nhận trọn vẹn những hy sinh và đau khổ Chúa Giêsu đòi hỏi nơi linh mục của Người; muốn chia sẻ vinh quang Phục Sinh nhưng không muốn thông phần khổ nhục Thánh Giá; muốn tỏ hiện nơi mình sự sống thần linh của Chúa Kitô nhưng không dám mang nơi thân mình cuộc tử nạn của Người!!!

Ðó chính là lý do tại sao sứ vụ linh mục tôi vẫn chưa sinh hoa kết trái đúng như lòng Chúa mong muốn.

Chúa Giêsu Linh Mục Thượng Phẩm đã dùng những tâm tình của Thánh Phaolô trong Thư Thứ Hai gửi Giáo đoàn Corintô trong Thánh Lễ hôm nay (Thứ Sáu Tuần X Thường Niên) để dạy tôi cảm nghiệm thấm thía sự yếu đuối mỏng dòn của mình và ý thức sâu xa sự cao cả tuyệt vời của sứ vụ tông đồ và thiên chức linh mục, giúp tôi thêm lòng tin cậy, mến yêu và phó thác nơi quyền năng và ân sủng của Thánh Tâm Người hầu chu toàn ơn gọi Chúa đã trao ban:

"Nhưng kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa đựng trong những bình sành lọ đất, ngõ hầu quyền lực siêu vời kia thực rõ là của Thiên Chúa, chớ không phải xuất tự chúng tôi. Chúng tôi bị ép dồn mọi mặt, nhưng không bị nghẽn; lâm bỉ nhưng không mạt lộ; bị bắt bớ, nhưng không bị bỏ; bị quật ngã, nhưng không bị diệt. Mọi thời và khắp nơi, chúng tôi mang trong thân mình chúng tôi cuộc tử nạn của Ðức Giêsu, ngõ hầu sự sống của Ðức Giêsu cũng được hiện tỏ nơi mình chúng tôi. Vì tuy sống đó, nhưng luôn luôn chúng tôi bị phó nộp cho án chết, vì Ðức Giêsu, ngõ hầu sự sống của Ðức Giêsu cũng được thể hiện nơi các xác chết dở của chúng tôi. Ấy vậy, nơi chúng tôi sự chết ra công, còn sự sống, nơi mình anh em.

"Ðược có cũng một tinh thần tin vững theo điều đã viết:

‘Tôi đã tin, nên tôi đã nói’,

"thì chúng tôi tin và bởi đó mà chúng tôi nói, bởi biết rằng Ðấng đã làm cho Chúa Giêsu sống lại, cũng sẽ làm cho chúng tôi được sống lại với Ðức Giêsu, và đặt chúng tôi bên Ngài làm một với anh em. Vì mọi sự thay thảy đều vì anh em, ngõ hầu ân sủng càng chan chứa thì càng làm dậy lên tràn đầy, do tự nhiều người hơn, lời cám tạ cho vinh quang Thiên Chúa" (2 Cor 4:7-15).

Trước sự bành trướng của "văn hóa sự chết" và các thế lực tội lỗi trên thế giới hôm nay, Chúa Giêsu đã củng cố niềm tin của tôi nơi Người và chỉ cho tôi thấy con đường tôi phải theo để chiến thắng ma quỷ, thế gian và xác thịt và chu toàn sứ vụ linh mục sẽ không là con đường nào khác hơn là con đường của Thánh Giá, con đường của từ bỏ, hy sinh, đau khổ, dâng hiến và phục vụ.

Ðó là con đường chính Người đã đi qua để hoàn tất chương trình cứu độ.

Ðó cũng là con đường tất cả các thánh tông đồ, các thánh tử đạo, các thánh mục tử, các thánh hiển tu, các thánh đồng trinh và mọi tín hữu chân chính của Chúa Kitô qua mọi thời đại phải bước đi để đến với Chúa Giêsu và nên một với Người.

Ðó chính là ý nghĩa của sứ điệp Chúa Giêsu Linh Mục Thượng Phẩm đã ưu ái tặng tôi trong dịp kỷ niệm thụ phong linh mục của tôi trong năm đầu của thế kỷ 21 (Thứ Hai Tuần VII Phục Sinh):

"Các điều ấy, Ta đã nói với các ngươi, ngõ hầu trong Ta các ngươi được bằng an. Nơi thế gian, các ngươi sẽ phải khốn quẫn. Nhưng hãy vững lòng! Ta đã thắng thế gian!" (Ga 16:33)

Maria, Mẹ con ơi!

Xin Mẹ giúp con ghi nhớ mãi sứ điệp này mọi ngày suốt đời con!

Ước gì từ nay con không còn sống cho chính mình nữa, nhưng chỉ sống cho Thánh Tâm Giêsu, Ðấng đã yêu con và thí mạng vì con, Ðấng đã gọi và chọn con làm linh mục và chứng nhân cho Tình Yêu Tuyệt Ðối của Người.

(June 15, 2001)


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao
E-mail : ducme@cuuthe.com