SÙNG
KÍNH THÁNH TÂM Lm. Phạm Quốc Hưng, C.Ss.R.
Thánh Kinh được hiểu như một bộ sách được viết lại dưới sự linh ứng của Chúa Thánh Thần để bày tỏ cho ta biết Thiên Chúa là ai, Người yêu thương ta thế nào và ta phải làm gì để đáp lại tình yêu ấy. Vì toàn bộ Thánh Kinh đều hướng về Chúa Giêsu, nên có thể nói Thánh Kinh là một pho tình sử hay tình thư của Thánh Tâm Chúa Giêsu. Tầm quan trọng của Thánh Kinh trong việc giúp người Kitô hữu hiểu biết yêu mến và kết hợp với Chúa Giêsu được diễn tả thật chính xác nơi lời Thánh Jerome: "Không biết Thánh Kinh là không biết Chúa Kitô." Chúa Giêsu và Thánh Kinh Trong Hiến Chế về Mạc Khải của Công Ðồng Vaticanô II, Giáo Hội tuyên bố Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Lời của Thiên Chúa. Nơi Người, Thiên Chúa bày tỏ đầy đủ tất cả những gì con người cần biết để đạt đến ơn cứu độ là sự sống đời đời: "Sau khi phán dạy nhiều lần, nhiều cách qua các tiên tri, ‘nay là thời cuối cùng, Thiên Chúa đã nói với chúng ta qua Chúa Con’ (Heb. 1:1-2). Thực vậy, Ngài đã sai Con Ngài là Ngôi Lời vĩnh cửu, Ðấng sáng soi mọi người, đến sống giữa loài người và nói cho họ nghe những điều kín nhiệm nơi Thiên Chúa (Jn 1:1-18). Bởi vậy, Chúa Giêsu Kitô, Ngôi Lời Nhập Thể là ‘người đã được sai đến với loài người’, ‘nói tiếng nói của Thiên Chúa’ (Jn 3:34) và hoàn thành công trình cứu rỗi của Chúa Cha đã giao phó cho Người thực hiện (Jn 5:36; 17:4). Vì thế, chính Người là Ðấng mà ai thấy tức là thấy Chúa Cha (Jn 14:9), đã đến bổ túc và hoàn tất mạc khải, bằng tất cả sự hiện diện và tỏ mình qua lời nói cũng như việc làm, dấu chỉ và phép lạ, nhất là qua cái chết và sự sống lại vinh quang từ kẻ chết, sau cùng bằng việc phái Thần Chân Lý đến, bằng chứng tích của Thiên Chúa, Người xác nhận Thiên Chúa hằng ở với chúng ta để giải thoát chúng ta khỏi bóng tối tội lỗi và sự chết, rồi phục sinh chúng ta để được sống đời đời" (# 4). Trong suốt cuộc sống ở trần gian, Chúa Giêsu đã nhìn nhận Thánh Kinh là Lời Thiên Chúa chứa đựng ý định của Thiên Chúa. Người luôn bày tỏ lòng kính trọng đối với Thánh Kinh và cho mọi người thấy rằng Người đến trần gian để thực hiện và hoàn tất thánh ý và chương trình cứu độ của Thiên Chúa, như đã được ghi nhận trong Thánh Kinh. Tác giả Thư gửi Tín hữu Do Thái không ngần ngại đặt vào miệng Chúa Giêsu lời Thánh Vịnh 40:7-9 để nói lên sứ mạng cứu thế của Người nơi hy tế Thánh Giá trên đồi Can-vê: "Bởi đó, lúc vào trần gian Ngài nói: ‘Hi sinh cùng lễ vật Người đã chẳng màng, nhưng Người đã nắn nên thân xác cho con. Các lễ toàn thiêu cùng tạ tội Người đã chẳng đoái. Bấy giờ, con nói: Này con đến, trong cuốn sách đã viết về con, để thi hành ý muốn Người; lạy Thiên Chúa’" (Heb. 10:5-7). Khi bắt đầu sứ mạng rao giảng Tin Mừng công khai, Chúa Giêsu đã vào hội đường tại Nazareth vào ngày hưu lễ. Người mở sách tiên tri Isaia và gặp ngay đoạn viết: "Thần khí Chúa ở trên tôi, bởi Người đã xức dầu cho tôi, Người đã sai tôi đem tin mừng cho người nghèo khó, ban bố ân xá cho kẻ tù đầy, cho người đui mù được thấy, cho kẻ áp bức được giải oan, loan báo năm hồng ân của Chúa." Và Chúa Giêsu đã tuyên bố: "Hôm nay đã ứng nghiệm đoạn sách này nơi tai các ngươi" (Lc 4:14-22). Cũng vậy, sau khi sống lại và hiện ra với hai môn đệ trên đường về Emmau, Chúa Giêsu đã giải thích cho các ông hiểu các đoạn Thánh Kinh nói về Người để các ông đón nhận Tin Mừng Phục Sinh và nhận biết Người chính là Ðấng Cứu Thế. Người tuyên bố: "Những lời này, Ta đã nói cùng các ngươi, khi còn ở giữa các ngươi, là phải nên trọn mọi điều đã viết về Ta trong luật Môsê và các tiên tri và Thánh Vịnh" (Lc 24:44). Các tác giả sách Phúc Âm nhiều lần trưng dẫn các đoạn văn trong Cựu Ước để cho thấy Chúa Giêsu đã thực sự hoàn tất những điều ấy nơi con người và cuộc sống với mọi hoạt động của Người. Cuộc sống của Chúa Giêsu còn được các thánh sử trình bày như được ướp đậm hương vị của Thánh Kinh. Người đã tỏ ra rất quen thuộc và thấu triệt các trình thuật trong Cựu Ước, hiểu rõ các đoạn sách tiên tri nói về Ngài, và chính Ngài thường dùng các Thánh Vịnh để cầu nguyện. Người đã dùng lời Thánh Kinh để chiến thắng sự cám dỗ của ma quỷ trước khi bắt đầu sứ mạng rao giảng công khai (Mt 4:1-11). Và trong cuộc đời truyền giáo công khai, Chúa Giêsu đã nhiều lần trưng dẫn Cựu Ước trong các cuộc tranh luận với các biệt phái và luật sĩ (như tích vua David vào đền thờ ăn bánh dành riêng cho tư tế Mt 2:23-28; tích Chúa hiện ra với Môsê nơi bụi gai bốc cháy Mc12:18-27), hoặc để nói về chính Người (tích tiên tri Giona trong bụng cá và nữ hoàng phương nam đến gặp vua Salomon Lc 11:29:32). Các môn đệ cũng không quên những lần cùng Thầy Chí Thánh cầu nguyện bằng Thánh Vịnh (Mt 26:30-31; Mc 14:26-27). Một sự kiện cho thấy Chúa Giêsu thực sự là trung tâm của Thánh Kinh và làm cho Thánh Kinh trở nên sống động nơi các môn đệ của Người làbiến cố Chúa Giêsu biến hình trên núi Tabor. Khi ấy, Môsê và Êlia, hai cột trụ của toàn bộ Thánh Kinh Cựu Ước--tiêu biểu cho toàn lề luật và mọi sấm ngôn, đã xuất hiện và đàm đạo với Chúa Giêsu (Lc 9:28-36). Như thế, những con người của Thánh Kinh hay những con người thuộc về Thiên Chúa đích thực phải là những con người hướng về Chúa Giêsu và hiệp thông với Người. Cũng vậy, những ai muốn bước vào liên hệ yêu thương thiết thân với Chúa Giêsu phải trở nên giống Người trong việc yêu mến và tôn kính, đọc suy và thực thi Lời Chúa trong Thánh Kinh. Các Tông đồ và Thánh Kinh Theo gương Chúa Giêsu Kitô, các tông đồ cũng là những người yêu mến, tôn kính và am hiểu Thánh Kinh (Cựu Ước). Trong sứ mạng rao giảng Tin Mừng cho mọi người nhận biết ơn cứu độ, các ông đã không ngừng trưng dẫn các đoạn văn trong Cựu Ước để chứng thực Chúa Giêsu chính là Ðấng Mêsia. Sách Tông Ðồ Công Vụ ghi nhận diễn từ của Thánh Phêrô ngày Lễ Ngũ Tuần (2:14-41) và ở sân Ðền Thờ (3:11-26), diễn từ của Thánh Têphanô trước Công Nghị Do Thái (7:1-53), lời giải thích sấm ngôn Isaia của Thánh Philip dành cho viên hoạn quan quyền thế của Kanđađê (8:26-40), lời thuyết giáo của Thánh Phaolô trong hội đường tại Antiôkia xứ Pisiđia (13:18-51) và diễn từ của Thánh Giacôbê (15:13-21). Tất cả những diễn từ trên đều là những lời rao giảng Tin Mừng giúp mọi người nhận biết Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa đã làm người để cứu chuộc nhân loại. Và các chứng nhân Tin Mừng đã dùng Thánh Kinh để làm chứng rằng Chúa Giêsu Kitô chính là Ðấng Cứu Thế mà Thiên Chúa đã hứa ban cho nhân loại qua các tổ phụ và ngôn sứ. Trong các thư gửi các tín hữu tiên khởi, các tông đồ cũng rất nhiều lần trưng dẫn Thánh Kinh để giúp các tín hữu gia tăng niềm tin nơi Chúa Giêsu. Hơn nữa, các ngài cũng mời gọi các tín hữu tôn kính, mến yêu, đọc nghe, suy niệm và thực thi Lời Chúa được trình bày trong Cựu Ước và nơi lời rao giảng của các tông đồ để được thuộc trọn về Chúa Giêsu Kitô. Thánh Phêrô đã khuyên các tín hữu đón nhận lời tiên tri trong Thánh Kinh như đèn sáng trong thế giới tối tăm và khẳng định tính cách thần thiêng của Thánh Kinh như sau: "Và (như vậy) ta có được lời tiên tri thêm bội phần chắc chắn. Thật là điều phải lẽ việc anh em lưu tâm vào đó, như nhắm chiếc đèn rạng chốn u minh, chờ lúc Ngày bừng sáng và Sao mai mọc lên trong lòng anh em. Ðiều này trước tiên, anh em hãy biết là: Mọi điều tiên tri trong Kinh Thánh không phải là điều tư riêng mình giải được. Quả thế lời tiên tri không hề do ý người phàm nào đem đến; song le có những người do tự Thiên Chúa và được Thánh Thần thúc đẩy đã tuyên ra" (2Pet 1:19-21). Nhìn nhận Thánh Kinh chính là Lời Thiên Chúa được ghi lại nơi sách các tiên tri, Thánh Phaolô xác định sức mạnh của Lời Chúa như sau: "Quả thế, Lời Thiên Chúa sống động và linh hoạt, sắc bén hơn mọi thứ gươm hai lưỡi, và đâm phập vào tận ranh giới hồn phách, gân cốt và tủy não, cùng biện minh ra được tình và ý tưởng của lòng dạ. Trước mặt Người không một tạo vật nào lại là u uẩn; phải, trước mắt Người, mọi sự đều bị lột trần, thất điên bát đảo, với Người, ta phải trả lẽ!" (Heb 4:12-13). Thánh nhân còn trưng dẫn gương đức tin của những nhân vật Thánh Kinh như Abraham, Isaac, Giacóp, Ghêđêon, Ðavit, Samuel, để mời gọi các tín hữu tiên khởi thêm phấn khởi sống niềm tin của họ nơi Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô. Ngài viết: "Ấy vậy có cả đám mây nhân chứng lớn lao dường ấy quanh ta, thì cả ta nữa, ta liệng đi quả tạ mọi thứ và tội lỗi bịn rịn, nắm lấy kiên nhẫn, ta hãy chận tuyến chờ ta, đăm nhìn lên Ðấng khơi nguồn và cũng là viên thành đức tin, Ðức Giêsu, Ðấng, thay vì vui sướng chờ Ngài, thì đã kiên chịu khổ hình thập giá, không quản thẹn thùng xấu hổ, và đã lên ngự bên hữu ngai của Thiên Chúa" (Heb 12:1-2). Và với tất cả tâm tình thiết tha của một người cha dành cho con yêu dấu của mình, Thánh Phaolô đã căn dặn Thánh Timôthê, người con thiêng liêng chí thiết của ngài, phải mến mộ việc đọc suy, thực hiện và rao giảng Thánh Kinh vì đó là phương thế tuyệt diệu và tối cần để giúp người môn đệ Chúa Kitô chu toàn ơn gọi và sứ mạng của mình. Ngài viết: "Còn anh, cứ vững trong những điều đã học và đã quyết tin, bởi biết đã học với những người nào; và từ bé anh đã biết Thánh Thư, là phương có thể dạy khôn anh, hòng trông được cứu nhờ bởi tin vào Ðức Giêsu Kitô. Kinh Thánh nhất nhất đã được thần hứng, và có ích để dạy dỗ, để biện bác, để tu chỉnh, để giáo huấn trong sự công chính, ngõ hầu người của Thiên Chúa được hoàn bị sẵn sàng cho mọi công việc lành thánh. Trước mặt Thiên Chúa, và Ðức Giêsu Kitô, Ðấng sẽ phán xét kẻ sống và kẻ chết, vì cuộc Hiển linh và vương quyền của Ngài, tôi khẩn thiết yêu cầu: Hãy rao giảng Lời, hãy ứng phó lúc thuận lúc nghịch, hãy biện bác, hãy khiển trách, hãy khuyên lơn, hết tình đại lượng và dụng tâm dạy dỗ" (2Tim 3:14-4:2). Chắc chắn, những lời căn dặn khẩn thiết trên đã, đang và sẽ mãi mãi là những lời mà các tín hữu của Chúa Kitô qua mọi thời đại hằng ghi tâm khắc cốt và nỗ lực thực hiện để trở nên những con người Thánh Kinh, những người của Thiên Chúa và những Kitô hữu đích thực. Các giáo phụ và Thánh Kinh Nếu các tông đồ và môn đệ đầu tiên của Chúa Kitô là những người đã được Chúa đặt làm nền tảng và cột trụ của ngôi nhà Hội Thánh, thì các giáo phụ được coi như những khung chính của ngôi nhà ấy. Trung thành noi gương các tông đồ, các giáo phụ cũng là những con người tôn kính, mến yêu và say mê Thánh Kinh. Lịch sử cho thấy các giáo phụ tự bản chất và chính yếu là những nhà chú giải Thánh Kinh. Ðối với các ngài, Thánh Kinh là đối tượng của sự tôn kính vô điều kiện, là nền tảng của đức tin, là chủ đề giảng dạy liên tục, là chất bổ nuôi dưỡng lòng sùng mộ và là linh hồn của thần học. Các ngài luôn xác tín nguồn gốc thần linh của Thánh Kinh, sự bất khả ngộ của Lời Chúa, thẩm quyền phổ quát của Thánh Kinh, sự phong phú vô ngần của nguồn mạch Thánh Kinh đối với đời sống tâm linh vàsự phát triển đức tin. Các giáo phụ bắt đầu xây dựng và phát triển nền thần học Kitô giáo dựa trên việc chú giải Thánh Kinh trong lòng Hội Thánh, đặc biệt trong đời sống phụng vụ của Hội Thánh và đáp ứng các nhu cầu của Dân Chúa. Các ngài luôn tôn kính và trung thành với Sách Thánh với cùng một niềm tôn kính và trung thành dành cho Thánh Truyền. Các ngài không tự cho mình là các bậc thày nhưng là những tôi tớ phục vụ Thánh Kinh, vì các ngài đã đón nhận Thánh Kinh từ Hội Thánh, luôn đọc và giải thích Thánh Kinh trong Hội Thánh theo qui định của đức tin đã được trình bày và minh họa bởi Thánh Truyền và các bậc có thẩm quyền trong Hội Thánh. Thánh Irênê là một người say yêu Thánh Kinh đã khẳng định rằng bất cứ ai muốn biết chân lý phải nhìn vào Thánh Truyền của các Tông đồ. Thánh nhân còn thêm rằng, ngay cả nếu các Tông Ðồ không để lại Thánh Kinh cho chúng ta, nguyên Thánh Truyền cũng đủ để hướng dẫn chúng ta đạt đến ơn cứu độ. Cũng vậy, Thánh Augustinô xác định: "Tôi sẽ không tin vào các sách Phúc Âm nếu thẩm quyền Hội Thánh Công Giáo không dạy tôi tin như thế." Thánh Augustinô còn cho chúng ta nhận thấy thái độ khiêm nhường của các giáo phụ khi tiếp cận Thánh Kinh khi ngài viết: "Nếu tôi gặp thấy trong những sách này điều gì xem ra nghịch với sự thật, tôi sẽ không ngần ngại kết luận rằng bản văn ấy sai lỗi, hay người dịch không trình bày đúng ý bản văn, hoặc chính tôi không hiểu." Như vậy, các giáo phụ đã sống và làm gương cho các tín hữu Chúa Kitô trong việc tôn kính, say yêu, đọc suy và thực hiện Lời Chúa trong Thánh Kinh với sự mến yêu và vâng phục triệt để sự hướng dẫn thẩm quyền Hội Thánh. Các ngài đã dạy cho chúng ta biết rằng Thánh Kinh được viết bởi những người tin, viết cho những người tin và viết để xây dựng, củng cố và phát triển đức tin, nên chúng ta phải đọc Thánh Kinh với tinh thần đức tin, đức tin của các tông đồ, đức tin trong sự vâng phục và hiệp thông với Hội Thánh. (còn tiếp) Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu |
|