Giáo Lý Thánh Mẫu 

ÐTC Gioan Phaolô II

CHỨNG TÁ PHỤC SINH

Maria Là Chứng Nhân của Toàn Thể Mầu Nhiệm Vượt Qua

Cao Tấn Tĩnh dịch

 

1. Sau khi Chúa Giêsu được an táng trong mồ, Mẹ Maria "một mình vẫn cháy sáng ngọn lửa đức tin, sửa soạn nhận lãnh lời loan báo hân hoan và ngây ngất về một cuộc Phục Sinh" (Huấn Từ cho Buổi Triều Kiến Chung, 3/4/1996: Tuần San L’Osservatore Romano ấn bản Anh ngữ, 10/4/1996, trang 7). Niềm mong đợi có được trong Ngày Thứ Năm Tuần Thánh, đối với Mẹ Chúa, là một trong những giây phút tuyệt vời nhất của đức tin, ở chỗ, trong bóng tối đang chập chùng bao phủ trái đất, Mẹ hoàn toàn phó mình cho Thiên Chúa của sự sống, và khi nghĩ lại những lời của Con mình Mẹ đặt hy vọng vào những lời hứa hẹn thần linh.

Các Phúc Âm đề cập đến một số lần Chúa Kitô phục sinh hiện ra đây đó, song không hề nói đến một cuộc gặp gỡ nào giữa Chúa Giêsu và Mẹ của Người. Không thể kết luận rằng việc các Phúc Âm không đề cập đến ấy là Chúa Kitô không hiện ra với Mẹ sau khi Phục Sinh; trái lại, sự kiện này còn mời gọi chúng ta tìm hiểu xem các Thánh Ký lại làm như vậy.

Về trường hợp "bỏ qua" không nhắc đến, thì việc không nhắc đến này có thể do bởi sự kiện là những gì cần thiết đến kiến thức cứu độ của chúng ta đều được trao phó cho lời của những ai "được Thiên Chúa chọn làm chứng nhân" (Công vụ 10:41), tức cho các vị Tông Ðồ, thành phần làm chứng cho biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu "bằng một quyền năng cả thể" (x Công vụ 4:33). Trước khi hiện ra với các vị, Ðấng Phục Sinh đã hiện ra với một số phụ nữ thành tín vì vai trò của các bà trong Hội Thánh: "Các bà hãy đi nói với anh em của Thày đến Galilê, ở đó họ sẽ thấy Thày" (Mt 28:10).

Nếu các vị tác giả Tân Ước không nói đến cuộc gặp gỡ của Mẹ Maria với Người Con phục sinh của mình có thể do bởi sự kiện là một chứng từ như thế bị coi là quá thiên kiến bởi những ai chối bỏ việc Phục Sinh của Chúa và bởi đó chứng từ đó không đáng tin.

2. Hơn nữa, Các Phúc Âm thuật lại chỉ có một ít lần Chúa Giêsu phục sinh hiện ra thôi, chắc chắn những trình thuật này không phải là tổng hợp tất cả những gì xẩy ra trong 40 ngày sau biến cố Phục Sinh. Thánh Phaolô đã nhắc đến sự kiện Người đã hiện ra "với hơn 500 anh em cùng một lúc" (1 Cor 15:6). Làm sao chúng ta có thể cắt nghĩa được sự kiện ngoại lệ được rất nhiều người biết đến như thế mà các Thánh Ký lại không hề nhắc tới? Ðó là dấu rõ ràng cho thấy còn những lần hiện ra khác của Ðấng Phục Sinh không được ghi chép lại, mặc dù chúng là những biến cố nổi nang đã xẩy ra.

Làm sao Ðức Trinh Nữ vốn hiện diện trong cộng đồng tiên khởi của thành phần môn đệ (x Công vụ 1:14) lại có thể bị loại trừ khỏi những ai được gặp Người Con thần linh của Mẹ sau khi Người sống lại từ trong cõi chết?

3. Thật vậy, chúng ta có lý nghĩ rằng Người Mẹ này có thể đã là người đầu tiên được Chúa Giêsu phục sinh hiện ra. Việc Mẹ Maria không có mặt trong nhóm các phụ nữ ra mồ vào tảng sáng (x Mk 16:1; Mt 28:1) không cho thấy là có thể Mẹ đã gặp Chúa Giêsu rồi hay sao? Suy luận này cũng có thể được xác nhận bởi sự kiện là những chứng nhân tiên khởi cho biến cố Phục Sinh, như ý Chúa Giêsu muốn, là các phụ nữ, những bà đã trung thành đứng dưới chân thập giá nên kiên vững hơn trong đức tin.

Thật thế, Ðấng Phục Sinh đã ủy thác cho một người trong họ là Maria Mai-Ðệ-Liên chuyển sứ điệp cho các vị Tông Ðồ (x Ga 20:17-18). Cả sự kiện này nữa cũng có thể cho phép chúng ta nghĩ rằng Chúa Giêsu trước hết đã tỏ mình ra cho Mẹ của Người, vị đã trung thành nhất và đã giữ vững đức tin của mình không hề xao xuyến lung lạc trong cơn thử thách.

Sau hết, vai trò chuyên nhất và đặc biệt nơi việc Mẹ chứng dự ở đồi Canvê, cũng như việc Mẹ hiệp nhất với Con trong đau khổ trên Thập Giá có thể đưa đến giả thuyết là Mẹ được thông phần đặc biệt vào mầu nhiệm Phục Sinh.

Một tác giả ở thế kỷ thứ năm, Sedulius, chủ trương rằng, trong ánh quang sự sống phục sinh của mình, Chúa Kitô trước hết đã tỏ mình cho Mẹ của Người. Thật vậy, là đường lối để Người đi vào trần gian trong ngày Truyền Tin, Mẹ cũng đã được kêu gọi để loan truyền tin mừng huyền diệu về biến cố Phục Sinh để Mẹ trở thành tin báo cho cuộc Người vinh quang hiện đến. Thế nên, được tràn ngập vinh quang của Ðấng Phục Sinh, Mẹ được hưởng trước ánh quang vinh của Giáo Hội (x Sedulius, Paschale carmen, 5, 357-364, CSEL 10, 1401).

4. Chúng ta có lý nghĩ rằng Mẹ Maria, là hình ảnh và là mẫu thức của Giáo Hội, một Giáo Hội đời chờ Ðấng Phục Sinh và gặp gỡ Người nơi nhóm các môn đệ trong những lần Người hiện ra sau Phục Sinh, đã được gặp riêng Người Con phục sinh của Mẹ, để Mẹ cũng được hoan hỉ trong niềm vui trọn vẹn của cuộc vượt qua.

Hiện diện trên đồi Canvê vào Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh (x Jn 19:25), cũng như có mặt nơi Căn Thượng Lầu vào Ngày Lễ Ngũ Tuần (x Acts 1:14), Ðức Trinh Nữ cũng có thể là một chứng nhân diễm hạnh của cho cuộc Phục Sinh của Chúa Kitô, nhờ đó Mẹ mới trọn vẹn tham phần vào tất cả các giây phút chính yếu của mầu nhiệm vượt qua. Trong việc đón nhận Chúa Giêsu phục sinh, Mẹ Maria cũng là một dấu chỉ và là một ngưỡng vọng của nhân loại trong việc nhân loại trông mong đạt tới tầm mức viên trọn của mình ở việc sống lại từ trong cõi chết.

Trong Mùa Phục Sinh, cộng đồng Kitô hữu dâng lên Mẹ Chúa và kêu mời Mẹ hãy hân hoan: "Regina Caeli, laetare. Alleluia!", "Lạy Nữ Vương thiên đàng hãy vui mừng, Alleluia!". Như thế là lời kêu mời này đã nhắc lại niềm vui của Mẹ Maria nơi biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu, một "niềm hân hoan" kéo dài trong thời gian đã được vị Thiên Thần ngỏ cùng Mẹ vào lúc Truyền Tin, để Mẹ có thể trở thành căn nguyên cho tất cả mọi dân nước "hân hoan vui sướng".

(ÐTC Gioan Phaolô II, Thứ Tư 21/5/1997,  trích dịch từ Tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ ngày 28/5/1997)


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu
E-mail : ducme@cuuthe.com