CHỨNG TÁ ÐỨC TIN ANH DŨNG BÀI GIẢNG CỦA ÐỨC THÁNH CHA GIOAN PHAOLÔ
II
1. "Họ vẫn chứa chan hy vọng được trường sinh bất tử" (Kn 3:4).
Thật vậy, biến cố Ðức Hồng Y qua đời là nỗi đau thương cho những ai từng biết và yêu mến người: cho gia đình của người, cách riêng Bà Cố Thân Mẫu của Ðức Hồng Y, người mà Cha bày tỏ lòng gần gũi quý mến. Cha cũng nghĩ đến Giáo Hội Việt Nam yêu dấu đã sinh ra Ðức Hồng Y trong đức tin và đến toàn thể dân tộc Việt Nam, từng được Ðức Hồng Y đáng kính ghi khắc sâu xa vào di chúc thiêng liêng với niềm yêu mến muôn thuở. Tòa Thánh thương tiếc Ðức Cố Hồng Y, người đã dành những năm tháng cuối đời phục vụ trong cương vị là Phó Chủ Tịch, rồi Chủ Tịch Hội Ðồng Giáo Hoàng về Công Lý và Hòa Bình. Với tất cả mọi người, trong giây phút này, dường như Ðức Cố Hồng Y đang kêu mời chúng ta hãy bước vào đường hy vọng. Khi được mời hướng dẫn Tĩnh Tâm cho Giáo Triều Rôma trong Năm Thánh 2000, Ðức Cố Hồng Y đã chọn chủ đề: "Chứng Nhân Hy Vọng." Giờ đây, sau khi Chúa đã thanh luyện người như "vàng trong lò lửa" và đón nhận người như "của lễ toàn thiêu," chúng ta có thể thực sự nói rằng "Người vẫn chứa chan hy vọng được trường sinh bất tử" (Kn 3:4, 6). Thật vậy, Ðức Cố Hồng Y nay chan chứa Ðức Kitô, Ðấng là Sự Phục Sinh và là Sự Sống cho những ai hằng tin cậy nơi Người.
2. Hãy hy vọng nơi Chúa! "Hãy đặt niềm tin cậy nơi Chúa" là lời kêu gọi đầu tiên của Ðức Cố Hồng Y Chủ Tịch khi khởi sự Tuần Tĩnh Tâm. Những lời khích lệ xuất phát từ suy tư sâu sắc, được thêm phong phú bằng những hồi tưởng mà bản thân người đã trải qua trong mười ba năm tù đày, đã để lại ấn tượng sâu đậm trong trí nhớ của Cha. Người đã thuật lại, chính trong lao tù người nhận chân rằng nền tảng đời sống Kitô hữu là "chọn Thiên Chúa độc nhất" mà thôi, từ đó biết phó thác hoàn toàn vào tay Cha trên trời. Một khi đến với ánh sáng hy vọng rồi, chúng ta lại được kêu gọi công bố Tin Mừng Hy Vọng cho mọi người; và như Ðức Cố Hồng Y xác định: bằng tinh thần hy sinh triệt để mà thôi, chúng ta mới có thể hoàn tất ơn gọi này dù đứng trước những thử thách cay nghiệt nhất. Ðức Cố Hồng Y đã nói: "Hãy trân quý từng cơn đau," như một trong vô vàn cơn đau của Chúa Kitô chịu đóng đinh thập giá và kết hiệp đau thương ấy với ý nghĩa bước vào chính năng động tình yêu-đau khổ của Chúa; đó là tham dự vào nguồn ánh sáng của Chúa, sức mạnh của Chúa, bình an của Chúa và nhận ra Chúa đang hiện diện trong ta thật mới mẻ và sung mãn" (Chứng Nhân Hy Vọng, Roma 2001, p.124).
4. Chào vĩnh biệt vị tiền hô anh dũng của Tin Mừng Chúa Kitô, chúng ta tạ ơn Chúa đã cho chúng ta một tấm gương sáng ngời về mối dây mật thiết liên kết niềm tin Kitô giáo và ơn tử vì đạo. Ðức Cố Hồng Y đã từng khẳng định một cách đơn sơ mà sâu sắc rằng: "Trong vực thẳm thương đau . . . , tôi không bao giờ ngưng yêu thương mọi người, và không một ai bị loại trừ khỏi trái tim tôi" (CNHV, p. 124). Bí quyết sống của người là một niềm cậy trông không hề lay chuyển nơi Thiên Chúa, hằng được nuôi dưỡng bằng lời cầu nguyện và đón nhận mọi đau khổ vì tình yêu. Trong lao tù, mỗi ngày người đã dâng Thánh Lễ với ba giọt rượu và một giọt nước trong lòng bàn tay. Ðó là bàn thờ của người, là nhà thờ chánh tòa của người. Mình Thánh Chúa Kitô là "dược phẩm" cho người! Người đã xúc động kể lại: "Ðó là mỗi lần tôi được cơ hội giang đôi tay và cùng chịu đóng đinh trên Thánh Giá với Chúa, được cùng Người uống chén đắng. Mỗi ngày khi đọc lời truyền phép, với hết lòng và hết linh hồn, tôi cam kết một giao ước mới, giữa tôi với Chúa, nhờ Máu Chúa đổ ra cho tôi" (CNHV, p. 168).
5. "Mihi vivere Christus est, Với tôi sống là Ðức Kitô " (Phil 1:21). Trung thành cho đến chết, Ðức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã hiện thực chứng từ của Thánh Phaolô tông đồ mà chúng ta vừa nghe. Người đã luôn giữ thái độ thanh thản và cả tươi vui nữa giữa những ngày dài điều trị thật đau đớn trong bệnh viện. Trong những ngày cuối, khi không còn nói được nữa, người đã luôn dõi mắt nhìn tượng Chúa chịu nạn đặt trước mặt người. Người cầu nguyện trong thinh lặng như đang thực hiện cuộc tế hiến cuối cùng của chóp đỉnh một đời sống hằng được biến đổi nên đồng hình đồng dạng với Ðức Kitô trên Thánh Giá. Thật thích hợp với người lời Chúa Giêsu từng nói trước khi đi vào biến cố Vượt Qua: "Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh nhiều hạt khác" (Ga 12:24). Chỉ bằng sự hy sinh chính mình, người Kitô hữu mới góp phần vào công cuộc cứu rỗi nhân loại. Ðó là điều vị Hồng Y anh em đáng kính của chúng ta đã thực hiện. Người đã xa lìa chúng ta, nhưng gương sáng người vẫn còn đây. Ðức tin đoan chắc với chúng ta rằng: người không chết, nhưng đi vào ngày sáng vĩnh cửu, ngày không còn hoàng hôn. 6. "Thánh Maria . . . cầu cho chúng con . . . trong giờ lâm tử." Trong tù đày, khi không còn cầu nguyện được nữa, thì Ðức Cố Hồng Y vẫn nhớ đến Ðức Trinh Nữ Maria: "Mẹ ơi, Mẹ thấy con đã kiệt sức rồi, không còn cầu nguyện gì được nữa. Con chỉ biết đặt tất cả vào tay Mẹ mà thân thưa: "Kính mừng Maria . . ." (CNHV, p. 253). Trong di chúc thiêng liêng, sau khi xin được tha thứ, Ðức Cố Hồng Y hứa sẽ tiếp tục yêu thương tất cả mọi người. Người khẳng định: "Tôi an bình ra đi mà không thù ghét một ai. Xin dâng mọi cơn đau đớn này cho Chúa qua Mẹ Maria Vô Nhiễm và Thánh Cả Giuse." Lời di chúc kết thúc với ba điều nhắn nhủ: "Hãy yêu mến Mẹ Maria và cậy trông Thánh Cả Giuse; hãy trung thành với Giáo Hội; hãy hiệp nhất và yêu thương mọi người." Ðó cũng là phương châm tổng hợp cả cuộc đời Ðức Cố Hồng Y vậy. Giờ đây, có lẽ người đã được Thánh Cả Giuse và Ðức Mẹ rước vào Thiên Ðàng để vui hưởng niềm vui được chiêm ngắm dung nhan Chúa Kitô rạng ngời vinh quang, Ðấng mà Ðức Cố Hồng Y hằng tìm kiếm miệt mài trên dương thế như niềm hy vọng duy nhất. Amen! (Lm. Trịnh Ðức Hoà, C.Ss.R., chuyển ngữ từ nguyên văn tiếng Ý) Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao |