KÍNH NHỚ ÐỨC
HỒNG Y VŨ KHỞI
PHỤNG, C.Ss.R. SỰ VUI: Hồi đó, cha Lu-y Nguyễn Văn Quy dẫn bọn học sinh
chúng tôi đi cắm trại một tuần trên núi Bạch Mã.
Giữa núi rừng mát lạnh trùng điệp khói mây, buổi
sáng hôm ấy, chúng tôi gặp một vị Linh Mục trẻ từ
Huế lên chơi. Cha Quy nói cho bọn chúng tôi biết đó
là cha Thuận, Giám Ðốc Tiểu Chủng Viện Huế. Giọng
nói nhỏ nhẹ, câu chuyện dí dỏm, gương mặt thanh tú
của cha Thuận tạo cho bọn học sinh chúng tôi ấn
tượng về một Linh Mục rất mực dễ mến. Hơn nữa,
có cái gì đó ở cha Thuận gợi ý cho những ai gặp
cha rằng: cha không chỉ "dễ mến" mà còn là con
người xuất chúng. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng kỷ
niệm không phai. Mấy năm sau, chúng tôi thích thú mà không ngạc
nhiên đón nhận tin cha Nguyễn Văn Thuận được cử
làm Giám Mục. Khi ấy cha mới 39 tuổi. Ảnh vị tân
Giám Mục trên bìa tờ nguyệt san làm nhiều người
trầm trồ. Lại nhớ lần đến thăm cha Gérard Gagnon ở
biệt thự Thánh Tâm, Ðà Lạt. Cha Gagnon cũng là một
vị Thừa Sai gây nhiều ấn tượng, đã có công lớn
đào tạo nhiều chiến sĩ Công Giáo Tiến Hành ở Việt
Nam. Khi nói chuyện, đột nhiên cha Gagnon nhắc đến vị
tân Giám Mục Nha Trang, cha nói: "Heureusement, Thuận,
c’est un type magnifique!" (Hay quá, Thuận là một týp
người tuyệt vời!). Lại càng phấn khởi khi được biết Ðức Giám Mục
Thuận chọn cho mình khẩu hiệu là "Gaudium et Spes"
(Vui Mừng và Hy Vọng). Ðó là nhan đề và cũng
là những từ mở đầu của Hiến Chế Mục Vụ về
Giáo Hội trong Thế Giới Ngày Nay của Công Ðồng Vatican
2. Công Ðồng vừa kết thúc, Giáo Hội đi vào một
chặng đường mới. Rõ ràng vị Giám Mục trẻ tuổi
muốn cho sinh khí của Công Ðồng thổi mạnh trong lòng
Dân Chúa. Những năm sau đó, đến Nha Trang, chúng tôi được
chứng kiến sinh hoạt đầy "vui mừng và hy vọng"
của Tòa Giám Mục, những khóa huấn luyện, hội thảo,
những bài ca Focolare, những bạn trẻ tới lui tấp nập...
Khẩu hiệu của Ðức Cha đang thành hiện thực... SỰ THƯƠNG: 1975: Lịch sử sang trang, đất nước đi vào một cuộc
đổi đời, Lòng Tin gieo mình vào mảnh đất mới.
Không có gì khó hiểu khi Giáo Hội đi qua một đoạn
đường gian nan, trăn trở. Lúc ấy, mỗi người, mỗi
nhóm cắm cúi trong vị trí của mình, tìm đường, định
hướng. Ðức Cha Thuận cũng chẳng còn ở Nha Trang.
Với ngài, Năm sự Vui đã qua, Năm Sự Thương đã
đến. Những ngày lột xác vỡ da ấy, không dễ đi thăm
viếng nhau. Có thể đứng xa xa mà nhìn, có thể ngóng
những tin tức ít ỏi thỉnh thoảng mới được nghe.
Ngôn ngữ Linh Ðạo gọi đó là hành trình vượt sa
mạc. Riêng với Ðức Cha Thuận, hành trình này lâu 13
năm. Có điều, sa mạc, như Lời Hứa của Thánh Kinh,
có thể nở hoa. Những đóa hoa tím mầu hy vọng. Ðức
Cha khám phá ra "Ðường Hy Vọng" trong sa mạc. Nói đến "vui mừng" thì có vẻ mỉa mai, nhưng
hiển nhiên là "hy vọng" còn đó. Và nếu hy
vọng còn đó thì vui mừng cũng lẩn quất gần đâu
đấy. Nó giống như vị ngọt đọng lại khi ta đã uống
một ngụm trà đậm đắng. Không tin, cứ đọc các
chứng từ của Ðức Cha Thuận... Ngày nay, viếng Nhà Thờ Hàm Long ở Hà Nội, có
thể thăm lại căn phòng mộc mạc Ðức Cha đã nằm
dưỡng bệnh những lúc lên cơn đau ngặt nghèo. Về
Tòa Giám Mục cũng vậy. Rảo qua các cộng đoàn Hà
Nội, sẽ gặp mấy giáo dân đã tận tụy săn sóc,
phục vụ Ðức Cha trong lúc sức khỏe ngài tàn tạ.
Những con người khi ấy còn khỏe mạnh, lanh lẹ, nay
đã hơi xộc xệch, bước đi nặng nề, tóc điểm bạc,
và nét mặt phong sương, giữa họ và Ðức Cha có
nhiều kỷ niệm với nhau. Dù đã về Tòa Thánh, Ðức
Cha không hề quên họ. Có những người, cả Việt Nam lẫn nước ngoài,
đã nhận xét về Giáo Dân Hà Nội rằng họ nghèo
tiền, nhưng rất giàu tình ( Người viết bài này đã
chứng kiến tận mắt cảnh bà con giáo dân đón mừng
mấy vị Thừa Sai già về thăm chốn cũ. Lần ấy là
các cha Michel Laliberté, Jean Marie Labonté và Camille Dubé.
Ai đó buột miệng thốt lên: "Chúng con nghèo lắm,
cha ơi !" Và cha Camille Dubé hơi ngấn nước mắt,
nói lại tiếng Việt đã vài chục năm cha không
được nói: "Nhưng tình thì không nghèo đâu,
giàu lắm, giàu lắm !" Và cũng cái tình đó
lúc nào cũng hừng hực như than hồng dưới lớp tro
đã bao bọc lấy Ðức Cha Thuận trong những đoạn cuối
của Sự Thương. SỰ MỪNG: Năm 1991, Ðức cha Thuận đi nước ngoài. Nghĩ như
ngài đi thăm gia đình và chữa bệnh rồi về. Ðường
đời lắm nỗi bất ngờ. Từ Thức nhớ quê thì
được về, nhưng Giám Mục Thuận thì không. Bến đỗ
cho ngài là Rô-ma. Nhiều công việc dành cho ngài ở
đấy. Mọi người cảm thấy rằng đây sẽ là một
trường hoạt động rộng lớn hợp với tầm vóc của
ngài. Năm 1998, ngài được cử làm Chủ Tịch Hội Ðồng
"Công Lý và Hòa Bình" của Tòa Thánh. Công
chúng hiểu ngay là Việt Nam sắp có một Hồng Y mới.
Ðầu năm 2001, điều mong chờ đã thành hiện thực. Từ ngày ở nước ngoài, ngài là một nhân vật
chói sáng trong Giáo Hội hoàn vũ. Ngài có mặt ở
nhiều nơi trên thế giới, nhiều huy chương và giải
thưởng. Ðặc biệt Mùa Chay năm 2000, Ðức Thánh Cha Gio-an
Phao-lô 2 mời ngài giảng Tĩnh Tâm cho giáo triều Rô-ma.
Ðức Thánh Cha nói: "Năm đầu tiên của thiên
niên kỷ thứ 3, một người Việt Nam sẽ giảng Tĩnh
Tâm cho giáo triều." Từ ngày ngài lãnh Hồng Y,
thậm chí nhiều người còn đoán ngài có thể kế vị
Ðức Gio-an Phao-lô 2. Một con người từ khi còn trẻ đã gợi lên nhiều
kỳ vọng, tới một lúc nào đó, mọi kỳ vọng tưởng
như tắt lịm, đến cuối đời, những khả năng đã bị
chôn vùi lại vươn lên rực rỡ. Kết cục như thế
là rất vinh quang. Có điều khi đạt tới vinh quang thì
từ lâu rồi, Ðức Hồng Y Thuận đã bỏ lại sau lưng
mọi giấc mộng vinh quang. Ðường ngài đi qua đã bào
mòn mọi vinh quang theo nghĩa thế gian, chỉ để lại lòng
tin yêu và niềm hy vọng. Hình như ngài đi vào đường
công danh cuối đời với một tay nải chỉ có "năm
chiếc bánh và hai con cá" (Nhan đề một tác
phẩm của Ðức Cha FX. Nguyễn Văn Thuận). Trong tia nhìn
và nụ cười hóm hỉnh, và cả trong tư tưởng nữa,
có cái gì bình an mà nhẹ tênh. Ngài tin vào "Chúa
Giê-su không có trí nhớ tốt, Chúa Giê-su không biết
toán học, Chúa Giê-su không biết luận lý, Chúa
Giê-su phiêu lưu, Chúa Giê-su không biết tài chánh và
kinh tế" (Các tiểu đề trong một bài giảng của
Ðức Cha FX. Nguyễn Văn Thuận tại giáo triều Rô-ma ). Từ ngày lãnh áo đỏ đến ngày giã từ mọi màu
sắc cõi đời chỉ có hơn một năm. Lá rụng về cội... "Lạy Chúa,, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ, (Thánh Vịnh 139, 1 - 2; 9 - 10) Con luôn nhớ có Ngài trước mặt (Thánh Vịnh 15, 8 - 9) Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao |