GIÁO LÝ CỦA GIÁO HỘI CÔNG GIÁO
VỀ QUYỀN ÐƯỢC SỐNG

GIÁO LÝ CỦA GIÁO HỘI CÔNG GIÁO

"Sự sống của con người là điều linh thánh, vì từ ban đầu sự sống này nằm trong quyền lực sáng tạo của Thiên Chúa và luôn liên kết với cứu cánh duy nhất của mình là Ðấng Sáng Tạo. Từ khởi thủy cho đến cùng tận đời người, chỉ có Thiên Chúa là chủ sự sống và: trong bất cứ hoàn cảnh nào, không ai được phép trực tiếp hủy hoại mạng sống người vô tội". (GLCG, số 2258)

"Sự sống con người phải được tôn trọng và bảo vệ từ lúc được thụ thai. Ngày từ giây phút bắt đầu hiện hữu, con người phải được kẻ khác nhìn nhận các quyền làm người, trong đó có quyền được sống là quyền bất khả xâm phạm của mọi người vô tội. (GLCG, số 2270)

"Ðứa trẻ không phải là một của nợ, nhưng là một món quà. ‘Món quà ưu việt của hôn nhân’ là một con người. Không được coi đứa trẻ như một vật sở hữu, như người ta thường nghĩ là mình có ‘quyền trên con cái’. Trong lãnh vực này, đứa trẻ thực sự có những quyền: quyền được sinh ra trong tình yêu của cha mẹ, và quyền được tôn trọng như một con người ngay từ lúc mới thành thai. (GLCG, số 2378)

"Ngay từ thế kỷ thứ nhất, Hội Thánh đã xác định phá thai là một tội ác. Giáo huấn ấy bất biến, không hề thay đổi. Trực tiếp phá thai, dù là mục đích hay phương tiện, đều vi phạm nghiêm trọng luật luân lý. (GLCG, số 2271)

"Cộng tác vào chính việc phá thai là một lỗi nặng. Theo giáo luật, Hội Thánh ra vạ tuyệt thông cho kẻ phạm tội này. ‘Ai thi hành việc phá thai, và việc phá thai có kết quả, thì mắc vạ tuyệt thông tiền kết’, ‘do chính hành vi phạm tội’ và theo những điều kiện đã được giáo luật dự liệu. Như thế Hội Thánh không có ý giới hạn lòng thương xót của Thiên Chúa, nhưng muốn nhấn mạnh tính cách nghiêm trọng của tội ác đã phạm, sự thiệt hại không sửa chữa được đã gây ra cho trẻ vô tội bị giết chết, cho cha mẹ của em và cho toàn xã hội." (GLCG, số 2272)

"Quyền được sống là quyền bất khả nhượng của mọi người vô tội. Ðây là một yếu tố nền tảng của xã hội dân sự và luật pháp:

‘Những quyền bất khả nhượng của con người phải được xã hội dân sự và chính quyền nhìn nhận và tôn trọng. Những quyền này không tùy thuộc vào các cá nhân, không tùy thuộc vào các bậc cha mẹ, cũng không phải là một nhân nhượng của xã hội và nhà nước, nhưng thuộc về bản tính con người và gắn liền với con người do chính hành động Thiên Chúa sáng tạo nên con người. Trong những quyền căn bản ấy, phải kể đến quyền được sống và được toàn vẹn thân thể của mọi người từ lúc thụ thai đến lúc chết.’

‘Khi ra một đạo luật tước quyền được luật pháp bảo vệ của một hạng người, thì nhà nước đã phủ nhận sự bình đẳng của mọi người trước luật pháp. Khi nhà nước không phục vụ quyền của mọi công dân, đặc biệt những kẻ yếu kém nhất, thì chính nền tảng của một nhà nước pháp quyền bị đe doạ. Vì phải tôn trọng và bảo vệ trẻ em ngay từ bào thai, luật pháp phải dự liệu những hình phạt tương xứng cho ai cố ý vi phạm các quyền lợi của trẻ em.’" (GLCG, số 2273)

"Ngay từ lúc thành thai, phôi thai phải được đối xử như một nhân vị, nên phải được hết sức bảo vệ toàn vẹn, chăm sóc và chữa trị như mọi người khác.

Về mặt luân lý, khám thai là điều được phép làm, nếu nó tôn trọng sự sống và sự toàn vẹn của phôi thai và của thai nhi, và nếu nó được nhắm tới sự bảo tồn hay chữa trị chính phôi thai hay thai nhi. Việc khám thai nghịch với luật luân lý cách nghiêm trọng, khi có ý khám thai để căn cứ vào kết quả có thể dẫn đến phá thai. Khám thai không thể trở thành phiên toà tuyên án tử hình.

Chỉ được phép can thiệp trên phôi thai con người, với điều kiện phải tôn trọng sự sống và sự toàn vẹn của phôi thai, và không gây rủi ro không cân xứng cho phôi thai, nhưng phải nhằm tới việc chữa trị, cải thiện sức khoẻ, hoặc để cứu sống chính phôi thai. Sản xuất phôi thai con người với dụng ý khai thác như một vật liệu sinh học tiện dụng là phản đạo đức." (GLCG, số 2275)


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu  
E-mail : ducme@cuuthe.com