|
LỜI CHA CHUNG NĂM MÂN CÔI 10/2002 - 10/2003 TÔNG THƯ KINH MÂN CÔI TRINH NỮ MARIA ÐTC GIOAN PHAOLÔ II Hôm 16/10/2002, Ðức Thánh Cha đã ban hành
Tông Thư Rosarium Virginis Mariae ("Kinh Mân Côi Trinh Nữ
Maria") và công bố Năm Mân Côi từ tháng 10/2002 đến
tháng 10/2003. Trong Năm Mân Côi này, NS/ÐMHCG sẽ trích đăng
một số đoạn trong Tông thư này của Ðức Thánh Cha để mọi
người cùng nhau học hỏi và sốt sắng hơn trong việc lần
chuỗi Mân Côi. Năm Mân Côi: 10/2002-10/2003 (.) Ðể tiếp tục ý tưởng của Tôi trong Tông Thư "Vào Lúc Mở Màn Cho Một Ngàn Năm Mới", một bức tông thư Tôi đã mời gọi dân Chúa sau khi cảm nghiệm được Năm Thánh hãy "bắt đầu lại từ Chúa Kitô", Tôi cảm thấy được thúc đẩy trong việc cần phải cống hiến những suy tưởng về Kinh Mân Côi, như một thứ bổ túc về Thánh Mẫu cho Bức Tông Thư ấy và như là một lời kêu gọi hãy chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô với Mẹ Rất Thánh của Người và tại học đường của Mẹ Người. Việc lần hạt Mân Côi không là gì khác ngoài việc cùng với Mẹ Maria chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô. Như là một cách thức để nhấn mạnh đến lời mời gọi này, nhân dịp kỷ niệm 120 năm tới đây của bức Thông Ðiệp đã được nhắc đến trên đây của Ðức Lêô XIII, Tôi muốn rằng trong thời gian của năm này, Kinh Mân Côi phải được đặc biệt đề cao và phát động nơi các cộng đồng Kitô giáo khác nhau. Vậy Tôi công bố từ Tháng 10/2002 tới 10/2003 là Năm Mân Côi. Tôi xin trao phó dự án mục vụ này cho sáng kiến của mỗi một cộng đồng Giáo Hội. Tôi không có ý chất thêm gánh nặng mà là làm hoàn trọn và củng cố những chương trình mục vụ của Các Giáo Hội Riêng. Tôi tin tưởng rằng dự án này sẽ được đón nhận mau mắn và nhiệt tình. Kinh Mân Côi, với tất cả ý nghĩa của mình, nằm ngay tâm điểm của đời sống Kitô hữu; kinh này cống hiến một cơ hội quen thuộc nhưng lại đầy linh thiêng và tri thức cho việc chiêm ngưỡng của mỗi người, cho việc đào luyện Dân Chúa cũng như cho việc tân truyền bá Phúc Âm Hóa. Tôi hân hoan xác nhận lại về vấn đề Kinh Mân Côi này cũng là để vui mừng tưởng nhớ đến một kỷ niệm khác, đó là kỷ niệm 40 năm khai mạc Công Ðồng Chung Vatican II vào ngày 11/10/1962, một "đại ân phúc" Thần Linh Chúa đã ban cho Giáo Hội trong thời đại của chúng ta (trong thời gian sửa soạn cho công đồng này, ÐGH Gioan XXIII không ngừng khuyến khích cộng đồng Kitô hữu lần hạt Mân Côi để cầu cho công đồng được thành quả tốt đẹp. Chống Ðối Kinh Mân Côi Thời điểm của việc phác họa này rõ ràng nói lên cho thấy một số quan tâm. Thứ nhất là nhu cầu khẩn trương trong việc phải đối đầu với một số khủng hoảng về Kinh Mân Côi, một kinh mà trong tương quan lịch sử và thần học hiện nay có thể đang bị mất đi cái giá trị của mình một cách sai lầm, mà bởi vậy thành phần thế hệ trẻ không còn được dạy cho đọc nữa. Có một số người nghĩ rằng vai trò chính yếu của phụng vụ đã được Công Ðồng Chung Vaticanô II nhấn mạnh cần phải tiến đến chỗ làm cho Kinh Mân Côi ít quan trọng đi. Tuy nhiên, như Ðức Giáo Hoàng Phaolô VI đã làm sáng tỏ, chẳng những kinh nguyện này không tương khắc với Phụng Vụ, kinh này còn bảo dưỡng cho phụng vụ nữa, vì kinh này đóng vai trò dẫn lỗi tuyệt vời tới Phụng Vụ và là một tiếng vang trung thực của Phụng Vụ, giúp tín hữu tham dự Phụng Vụ một cách trọn vẹn và sâu xa, cũng như giúp cho họ gặt hái được những hoa trái phụng vụ trong đời sống hằng ngày của họ. Lại nữa, cũng có một số người sợ rằng Kinh Mân Côi là một cái gì phản đại kết sao ấy bởi đặc tính Thánh Mẫu của kinh này. Thế nhưng, Kinh Mân Côi lại rõ ràng là một thứ tôn kính Mẹ Thiên Chúa được Công Ðồng diễn đạt: một việc tôn sùng hướng đến tâm điểm Kitô học của đức tin Kitô giáo, tới nỗi, "khi Người Mẹ được tôn vinh thì Người Con cũng được nhận biết, yêu mến và hiển vinh cách xứng đáng" (Hiến Chế Tín Lý về Giáo Hội Lumen Gentium, 66). Nếu được tái sinh động một cách thích hợp, Kinh Mân Côi là một việc trợ giúp cho vấn đề đại kết, chắc chắn không phải là một trở ngại cho vấn đề đại kết! Một Ðường Lối Chiêm Niệm Thế nhưng, lý do quan trọng nhất để hết sức phấn khởi thực hành phép lần hạt Mân Côi đó là vì kinh này tiêu biểu cho một phương tiện hiệu nghiệm nhất để nuôi dưỡng nơi tín hữu việc hăng say chiêm ngưỡng mầu nhiệm Kitô Giáo, một việc Tôi đã phác họa trong Tông Thư Mở Màn Cho Một Thiên Kỷ Mới như là một cuộc thực sự "huấn luyện nên thánh": "Ðiều cần thiết đó là đời sống Kitô hữu trước hết phải nổi bật về nghệ thuật cầu nguyện" (No. 32: AAS 93 [2001], 288). Vì nền văn hóa hiện đại, ngay giữa rất nhiều thứ phản khắc, cũng đã chứng kiến thấy tình trạng nở hoa của một tiếng gọi mới về tâm linh, do bởi cả ảnh hưởng của các tôn giáo khác nữa, các cộng đồng Kitô hữu chúng ta lại càng khẩn trương hơn bao giờ hết trở nên "những học đường cầu nguyện" (Ibid., 33: loc. cit., 289). Kinh Mân Côi là một trong những truyền thống chiêm niệm Kitô Giáo đẹp nhất và đáng kể nhất. Ðược phát triển ở Tây Phương, kinh này là một kinh nguyện suy niệm kiểu mẫu, ở một ý nghĩa nào đó tương đương với "kinh nguyện của cõi lòng" hay "kinh nguyện của Chúa Giêsu" là kinh nguyện ăn rễ sâu ở mảnh đất Kitô giáo Ðông phương. Kinh Cầu Cho Hòa Bình Và Gia Ðình Một số những hoàn cảnh về lịch sử cũng cho thấy việc làm tái sinh động Kinh Mân Côi là việc rất hợp thời. Trước hết là nhu cầu nài xin ThiênChúa ban cho tặng ân hòa bình. Có nhiều lần Kinh Mân Côi đã được những vị tiền nhiệm của Tôi cũng như chính Tôi đề ra như là một kinh nguyện cầu cho hòa bình. Vào lúc mở màn cho một thiên kỷ được bắt đầu bằng cuộc khủng bố tấn công kinh hoàng ngày 11/9/2001, một thiên kỷ hằng ngày chứng kiến thấy vô số phần đất trên thế giới những cảnh tượng đổ máu và bạo loạn mới, thì việc tái nhận thức Kinh Mân Côi là việc dìm mình vào việc chiêm ngưỡng mầu nhiệm Chúa Kitô, Ðấng "là hòa bình của chúng ta", vì Người đã làm cho "chúng ta là hai trở thành một, và đã phá đổ bức tường hận thù cách ngăn" (Eph 2:14). Bởi thế, người ta không thể lần hạt Mân Côi mà lại không cảm thấy gắn bó với việc dứt khoát dấn thân phát động hòa bình, nhất là ở miền đất của Chúa Giêsu vẫn còn phải chịu rất nhiều đau thương và rất thân thương với cõi lòng của hết mọi người Kitô hữu. Một nhu cầu tương tự cũng cần phải dấn thân và cầu nguyện liên quan đến một vần đề hiện đại quan trọng khác, đó là gia đình, tế bào căn bản của xã hội, đang càng ngày càng bị nguy biến bởi những lực lượng phân tán về cả phương diện ý hệ lẫn thực hành, khiến cho chúng ta lo sợ tương lai của cơ cấu nên tảng bất khả thiếu này, theo đó, lo sợ cho tương lai của toàn thể xã hội nữa. Việc làm sống lại Kinh Mân Côi nơi gia đình Kitô giáo, trong tương quan của một thừa tác mục vụ bao rộng hơn về gia đình, sẽ là một trợ giúp hữu hiệu để đối đầu với những ảnh hưởng tác hại của thứ khủng hoảng này nơi thời đại chúng ta. Theo Gương Các Chứng Nhân Không thể nào liệt kê hết tất cả những Vị Thánh đã khám phá ra nơi Kinh Mân Côi một con đường nên thánh đích thực. Chúng ta chỉ cần nói đến Thánh Louis Marie Grignion de Montfort, tác giả của một tuyệt phẩm về Kinh Mân Côi (Bí Mật Kinh Mân Côi), và gần chúng ta hơn là Cha Pio Năm Dấu, vị Tôi mới hoan hỉ phong thánh. Là một tông đồ thực sự của Kinh Mân Côi, Chân Phước Bartolo Longo đã có một đặc sủng riêng. Con đường nên thánh của ngài là ở nguồn hứng khởi phát xuất từ đáy lòng của ngài: "Ai phổ biến Kinh Mân Côi là người được cứu rỗi!". Bởi thế, ngài cảm thấy mình được kêu gọi để xây cất một Thánh Ðường dâng kính Ðức Mẹ Rất Thánh Mân Côi ở Pompei trong bối cảnh đổ nát của thành phố cổ này, một thành phố hiếm khi nghe thấy loan báo về Chúa Kitô trước khi bị tàn rụi vào năm 79 sau Công Nguyên bởi biến cố núi lửa Mount Vesuvius, một thành phố chỉ hồi sinh từ tro tàn sau đó nhiều thế kỷ như là một chứng từ cho ánh sáng và tối tăm của một nền văn minh cổ xưa. Bằng hoạt động cả cuộc đời của mình, nhất là bằng việc thực hành "15 Ngày Thứ Bảy", Chân Phước Bartolo Longo đã phát động Kinh Mân Côi theo chiều hướng lấy Chúa Kitô làm chính cũng như bằng việc chiêm niệm với cả tâm hồn, và đã được Ðức Lêô XIII, "Vị Giáo Hoàng của Kinh Mân Côi", hết sức khuyến khích cùng nâng đỡ.
|