KỶ NIỆM 40 NĂM CÔNG ÐỒNG CHUNG VATICAN II (Kỳ 4) Lm. Vũ Khởi Phụng, C.Ss.R. Ngày 25.1.1959, Lễ Thánh Phao-lô trở lại, Ðức Gio-an
23 vừa lên ngôi được chín mươi ngày. Hôm đó là
Chúa Nhật, Ðức Thánh Cha chủ sự một nghi lễ nhân
ngày bế mạc Tuần Lễ Hiệp Nhất, tổ chức ở Ðền
Thờ Thánh Phao-lô Ngoại Thành. Ðền Thờ lừng danh
này được vị hoàng đế Roma đầu tiên tin đạo Chúa
Ki-tô là Constantino cho xây dựng hồi đầu thế kỷ
thứ tư, trên mộ của Thánh Phao-lô. Từ ngày đó
Ðền thờ đã được tu sửa và tái thiết nhiều lần.
Di cốt của vị Tông Ðồ lương dân bị hoàng đế
Nê-rô xử trảm vẫn an nghỉ dưới bàn thờ chính. Kế
bên Ðền Thờ là đan viện Biển-đức, ngày ngày Kinh
Nhật Tụng trong giai điệu Bình Ca vẫn như một dòng suối
đức tin ngân nga mãi qua thời gian. Trong nghi lễ, Ðức Gio-an 23 đã giảng về sự hiệp
nhất Giáo Hội. Nghi lễ kết thúc, Ðức Giáo Hoàng
triệu tập một cơ mật hội Hồng Y, với 18 vị có mặt.
Nơi họp là phòng hội của đan viện trên lầu một.
Ðó là một căn phòng hình chữ nhật, không lớn lắm,
ánh sáng trời tràn vào qua hai cửa sổ cao rộng.
Ðức Viện Phụ đã cho bày mười tám chiếc ghế da
nâu sậm dọc theo bốn bức tường sơn màu vàng, và
một chiếc ghế bành dành riêng cho Ðức Giáo Hoàng. Khi mọi thành viên đã an vị, Ðức Ông chưởng nghi
Enrico Dante hô to theo truyền thống: "Extra Omnes":
Mọi người (không phận sự) ra ngoài!" Ðức Gio-an 23 lên tiếng: "Chư tôn đệ tử
thân mến, ngày lễ Thánh Phao-lô trở lại đã về,
chúng ta quây quần nơi Tông Lăng này bên Thánh điện
của người, chúng tôi tin tưởng anh em là những
người nhân hiền và quảng kiến, nên muốn được
tâm sự về một số điều đặc biệt quan trọng của
hoạt động Tông Tòa, do những ngày tháng đầu tiên
hiện diện và giao tiếp với cộng đoàn Giáo Hội ở
Roma gợi ý cho chúng tôi. Chúng tôi chỉ có một mục
đích là mưu ích cho các linh hồn và làm sao cho tân
triều này đáp ứng thật đích đáng, thật chính xác
những nhu cầu thiêng liêng của giờ phút hiện tại". Ðức Giáo Hoàng dành phần đầu của buổi nói
chuyện để đề cập những vấn đề mục vụ của Roma;
sang phần hai, ngài nói về những nhu cầu tâm linh của
thế giới. Ngài lo rằng "sự hấp dẫn của
những lợi lộc vật chất" và "bước
tiến của kỹ thuật hiện đại" khiến cho người
đời sao lãng việc hướng thượng, tâm hồn trở nên
bạc nhược, kỷ luật và trật tự cổ truyền cũng bị
buông lơi. "...Nhận định như thế, lại xét rằng, chúng tôi
chỉ là một linh mục khiêm hạ, vậy mà ý chỉ của
Thiên Chúa Quan Phòng, bất chấp thân phận bất xứng,
lại đưa chúng tôi lên chức vụ Thượng Tế tối cao,
nên chúng tôi đã quyết ý trở về với một số
phương cách cổ truyền để khẳng định đạo lý và
chấn chỉnh kỷ luật giáo hội; qua dòng lịch sử và
vào những thời kỳ cần canh tân, những phương cách
này đã làm phát sinh những thành quả kiến hiệu phi
thường, để minh xác tư tưởng, thắt chặt sự hiệp
nhất trong đạo, phục hưng lòng sốt sắng cho Ki-tô hữu..." Tới đây, Ðức Giáo Hoàng công bố quyết định như
sau: "Chư tôn đệ tử thân mến, chúng tôi không
khỏi xúc động ít nhiều, nhưng đồng thời với lòng
khiêm tốn chúng tôi cũng đã quyết chí, chúng tôi xin
nói ra trước anh em rằng chúng tôi đề xuất hai Khánh
Hội: một đại hội nghị cho Giáo Phận Roma, và một
Công Ðồng Chung cho toàn thể Giáo Hội". Ðức Giáo Hoàng dừng lại giây lát, xem mười tám
vị Hồng Y đang ngồi chung quanh phản ứng ra sao, các vị
có tán thành hay không? Ngài chỉ có một cảm giác,
là các vị hết sức kinh ngạc, ngồi như hóa đá. Mọi
người trầm ngâm lặng thinh, chỉ nghe thấy những tiếng
động vọng lên từ con đường Ostiense phía dưới. Quả là Hồng Y Ðoàn đang bỡ ngỡ. Công Ðồng Chung
bao giờ cũng là biến cố rất lớn trong lịch sử Giáo
Hội. Nếu muốn quy chiếu Thánh Kinh, thì có thể nói
Công Ðồng Chung đầu tiên là Công Ðồng Giê-ru-sa-lem
do các Tông Ðồ họp khoảng năm 51 để giải quyết vấn
đề có nên bắt người bên lương phải giữ luật
đạo Do-thái khi họ gia nhập Giáo Hội Chúa Ki-tô không. Như ta đã biết, Công Ðồng đã ra nghị quyết:
người dân ngoại trở lại khỏi phải vào đạo Do-thái.
Ðó là một quyết định cực kỳ táo bạo: Hội Thánh,
trong có một câu, cởi bỏ hết những ràng buộc cổ
kính hơn ngàn năm tuổi của đạo Do-thái, và dứt
khoát mở rộng cửa đón lương dân. Về cả Tín Lý
lẫn về lịch sử và văn hóa, quyết định này có
những hậu quả không nói sao cho hết. Tuy nhiên, lịch sử Giáo Hội coi Công Ðồng đầu
tiên là Công Ðồng họp ở Nica, nay là Iznik,
Thổ-nhĩ-kỳ, để xác định rõ chân lý "Chúa
Giê-su là Thiên Chúa" vì khi đó chân lý này
bị Linh Mục Ario phủ nhận. 5 Công Ðồng kế tiếp:
Constantinopoli (381), Epheso (431), Chalcedonia (451), Constantinopoli
2 (553), Constantinopoli 3 (650 - 684) làm rõ những chân lý
về Thiên Chúa Ba Ngôi và về Chúa Ki-tô, tức là
nền tảng của Ðức Tin và Tín Lý. Công Ðồng thứ bảy, Nica 2, họp năm 787 về vấn đề
ảnh tượng; một vấn đề như thế, tuy không phải là
cốt yếu đối với Ðức Tin, nhưng vẫn có thể gây ra
nhiều sự nhiễu nhương trong Giáo Hội. Công Ðồng thứ tám, Constantinopoli 4 có thể coi là
một triệu chứng bất tường: những sự bất đồng
và căng thẳng trầm trọng đã bộc lộ giữa Phương
Tây (Roma) và Phương Ðông (Constantinopoli) khiến cho phải
họp Công Ðồng để giải quyết. Lần ấy giải quyết
xong, nhưng những nhân tố bất hòa cứ âm ỷ mãi để
rồi 200 năm sau đưa đến sự đoạn tuyệt giữa Giáo
Hội Phương Tây (La-tinh Công Giáo) và Giáo Hội Phương
Ðông (Hy-lạp Chính Thống). Từ đó về sau, tuy có vài lần cố gắng hòa giải,
nhưng kết quả không lâu bền. Giáo Hội Công Giáo vẫn
tiếp tục triệu tập các Công Ðồng Chung, nhưng trừ
Công Ðồng Lyon (1274), thì từ nay vắng mặt Phương Ðông
Hy-lạp. Các Công Ðồng thời Trung Cổ: Laterano (1123), Laterano 2
(1139), Laterano 3 (1179), Laterano 4 (1215), Lyon (1245), Lyon 2
(1274), Vienne (1312), chủ yếu tập trung vào kỷ luật nội
bộ của Giáo Hội Công Giáo: thời kỳ này xã hội
Tây Âu đã thành ra toàn tòng, việc đạo việc đời
hòa quyện vào nhau trong cơ chế phong kiến Trung Cổ; Giáo
Hội nghiễm nhiên là một cơ chế quyền lực hùng mạnh,
công trạng nhiều, gai góc cũng nhiều. Các vấn đề
lâu đời chồng chất đến cuối thời Trung Cổ đã nổ
ra thành khủng hoảng lớn. Từ 1414 đến 1418, Công
Ðồng Constanz có công chấm dứt được giai đoạn quái
lạ trong lịch sử Giáo Hội được mệnh danh là cuộc
"Ðại Phân Ly Phương Tây", khi mà cùng một
thời điểm có ba người xưng là Giáo Hoàng. Trong ba
người đó có một người chắc chắn là nguỵ Giáo
Hoàng, còn hai người kia thì không phân định được ai
là Giáo Hoàng thực! Tuy Conztanz chấm dứt được vụ khủng hoảng đầy tai
tiếng đó, nhưng quyền lực vẫn là vấn đề gây trăn
trở trong lòng Giáo Hội. Công Ðồng Chung thứ 17 họp
ở Besel (Thụy-sĩ) sau chuyển về Ferrare và Firenze (nay là
nước Ý), cũng như Công Ðồng Laterano 5 (1512 - 1577)
phản ảnh tâm trạng bứt rứt đó. Quyền bính của
Ðức Giáo Hoàng phải chật vật lắm mới được nhìn
nhận và vấn đề chỉ được giải quyết dứt khoát
với Vatican 1 (1869 - 1870). Hai Công Ðồng Chung cận đại là Trento, họp nhiều
khóa, qua mấy lần gián đoạn, từ 1545 đến 1563 mới
kết thúc. Trento có công chấn chỉnh lại Giáo Hội Công
Giáo sau khi những buông thả và tập quán xấu từ
nhiều đời đã gây ra cuộc ly khai của anh em Tin Lành.
Trento xác định Tín Lý, cải tổ nếp sống, đề ra kỷ
cương phân minh, đưa Giáo Hội Công Giáo ra khỏi tình
trạng rã đám, nhưng đồng thời cũng tạo ra cho Giáo
Hội một tính cách có phần thủ thế, khép kín. Vatican 1 (1860 - 1870) thì họp vào một thời điểm
thế giới Phương Tây đi vào một quá trình chuyển mình
sâu rộng. Những biến đổi về chính trị, kinh tế, xã
hội, văn hóa, khoa học đang từng bước khai sinh ra từ
thời hiện đại. Trong quá trình đó, Giáo Hội bị phi
bác từ nhiều phía, bị coi như một lực lượng trì
trệ, lạc hậu, nhiều người thuộc những tầng lớp
tiên phong trong mọi lãnh vực đang dần dần xa lánh
Ðức Tin. Công Ðồng Vatican 1 có cao vọng làm sáng tỏ
Ðức Tin giữa những dòng nước ngược đó. Nhưng
Công Ðồng chỉ họp được một khóa, lên án thuyết
duy lý và công bố Ơn Vô Ngộ của Giáo Hoàng khi ngài
chính thức xác định một điều gì về Ðức Tin và
Luân Lý, với tính cách là người kế vị Thánh Tông
Ðồ Phê-rô (Ex cathedra). Sau đó chiến tranh bùng nổ
giữa Pháp và Ðức, nước Pháp bại trận. Nước Ý
thừa cơ chiếm lấy Nước Tòa Thánh. Ðức Pi-ô 9 xét
rằng Giáo Hội không có được sự tự do cần thiết
ở Roma, nên truyền lệnh ngừng họp Công Ðồng. Như vậy là trong lịch sử hai mươi thế kỷ, Giáo Hội
họp hai mươi Công Ðồng Chung, đủ thấy rằng đó là
những biến cố lớn. Họp Công Ðồng có nghĩa là
Giáo Hội đang đứng trước những vấn đề hệ trọng,
khiến cho các Giám Mục, là những người kế vị các
Tông Ðồ, từ khắp bốn phương phải quy tụ về quanh
người kế vị Thánh Phê-rô để nói lên tiếng nói
quyền uy, và tỏ bầy giáo huấn chân truyền và chính
thức của Giáo Hội. Công Ðồng kết hợp với Ðức
Giáo Hoàng, và dưới sự lãnh đạo của ngài, là
quyền bính tối thượng trong Giáo Hội. 89 năm sau khi Công Ðồng Vatican 1 bị bỏ dở, Ðức Gio-an
23 triệu tập một Công Ðồng mới. Ðức Giáo Hoàng
đưa mắt nhìn các vị Hồng Y đang lặng người kinh ngạc.
Ngài kết luận: "Với các chư tôn đệ tử đây,
thì không cần phải dài lời giải thích vì ý nghĩa
lịch sử và pháp lý của những điều... chúng tôi
vừa đề xuất". Rồi ngài đi ra hành lang bên
ngoài. Cộng đoàn đan sĩ khoảng ba chục anh em đã tề
tựu chờ đón ngài. Ngài tươi cười: "Cha vừa
thông báo một đại sự. Chiều nay, các đài phát thanh
và báo chí thế nào cũng nói tới. Còn với các con,
thì cha xin các con cầu nguyện". Chiều hôm đó, quả các đài phát thanh có loan tin.
Ngày hôm sau, các báo ở Ý đăng tin này trên trang
nhất. Nhưng phải công nhận rằng ngay lúc ấy tin này
không gây chấn động. Người ta đang quan tâm tới
việc thủ tướng Chu Ân Lai đến Moskva, sau khi chủ tịch
Mao Trạch Ðông thoái thác lời mời của ông Khruchtchev;
tình hình hỗn loạn ở Algérie và Congo thuộc Bỉ, việc
Liên Xô viện trợ cho Ai-cập 3 chiếc tầu ngầm. Phản ứng của tờ báo chính thức của Vatican, Osservatore
Romano cũng kỳ lạ. Một bài 8 cột dưới hàng tít: "Ðức
Giáo Hoàng Gio-an 23 dự lễ cầu nguyện đặc biệt trong
Ðền Thánh trên đường Ostia". Hàng tít phụ ghi:
"Ðức Thánh Cha loan báo những biến cố lịch sử
trong đời sống Giáo Hội", không nói rõ là
biến cố gì. Hầu hết trang nhất ghi lại bài diễn văn
của Ðức Giáo Hoàng trước công chúng. Về Công
Ðồng chỉ vỏn vẹn có 23 hàng trên 2 cột, nằm ở góc
bên phải phía trên trang nhất. Mấy ngày sau nữa, tờ
báo của Tòa Thánh vẫn chẳng có một lời nào về
Công Ðồng. Thì ra hầu hết mọi người ở Tòa Thánh
đều chưng hửng, Osservatore Romano cũng chưa chuẩn
bị gì về biến cố này. Trong ca đoàn của đại học Urbaniana hát lễ hôm
25.1.1959 ở Ðền Thánh Phao-lô Ngoại Thành, có một Linh
Mục sinh viên trẻ người Việt Nam đang học Phụng Vụ
ở Roma là cha Nguyễn Văn Hòa. Ngày 11,12.2002, khi Tổng
Giáo Phận Sài-gòn tổ chức 3 ngày học hỏi và hội
thảo để kỷ niệm 40 năm khai mạc Vatican 2, cha Nguyễn
Văn Hòa, nay là Giám Mục Nha Trang và là chủ tịch Hội
Ðồng Giám Mục Việt Nam, đã nhắc lại bầu khí ở Roma
trong những ngày ấy. Dư luận cho rằng việc Ðức Hồng
Y Roncalli thành Giáo Hoàng Gio-an 23 là một bất ngờ,
và ngài đưa Giáo Hội từ bất ngờ này sang bất
ngờ khác; và Công Ðồng là bất ngờ lớn nhất! Các báo Ý dùng một lối nói giật gân, bảo rằng
Ðức Giáo Hoàng làm "đảo chính". Từ "đảo
chính" không thích hợp, không đúng. Từ 20 thế
kỷ nay, Công Ðồng vẫn là một cơ chế của Giáo Hội,
không thể gọi là đảo chính được. Xem chừng các
nhà báo có ý nói rằng Công Ðồng sẽ lay chuyển một
số thói quen lưu cữu trong Giáo Hội. Ðức Cha Hòa kể
lại một câu chuyện tiếu lâm không biết do ai sáng
tác nhưng cánh nhà báo hứng chí loan truyền. Chuyện
kể rằng Ðức Hồng Y Ottaviani, vốn là một thủ lãnh
của phe bảo thủ, mỗi sáng thức dậy đều băn khoăn
tự hỏi: không biết hôm nay Ðức Giáo Hoàng lại sắp
loan báo chuyện gì đây? Và vị Hồng Y già sốt sắng
cầu nguyện để được chết trong Giáo Hội Công Giáo,
kẻo Ðức Giáo Hoàng loan báo thêm vài quyết định
nữa, thì chẳng biết Giáo Hội có còn là... Giáo Hội
Công Giáo nữa chăng? Tiếu lâm thì nói vậy, sự thật là ở Vatican có
những người không mặn mòi lắm với sáng kiến của
Ðức Giáo Hoàng. Thái độ bảo thủ có cái lý của
nó. Người bảo thủ là người đã tìm ra thế ổn
định của mình trong một thể chế nào đấy có thể là
không còn thích hợp với ai đó ở ngoài, nhưng lại
rất bình an với người ở trong. Nhưng Công Ðồng chắc
chắn sẽ tạo ra những đổi mới. Trong những hành lang
ở Vatican có mấy người làu bàu: "Công Ðồng
ư? Lại sắp có một dịch cúm trong Giáo Hội rồi". Có
người còn tỏ ra bất kính: "Gặp phải lúc Ðức
Gio-an 23 lên cơn điên..." Ở Vatican đã vậy, trên thế giới, các vị Giám
Mục cũng thấy ngỡ ngàng. Ðức Hồng Y Spellman, Tổng
Giám Mục New York, lúc đầu không tin: "Tôi nghĩ
không phải Ðức Giáo Hoàng loan báo Công Ðồng đâu.
Lời nói của ngài bị người ta hiểu sai đó thôi!" Ở Pháp, những phản ứng đầu tiên trong hàng Giáo
Phẩm không lấy gì làm nồng nhiệt. Người ta thắc mắc
về ý nghĩa của quyết định, nhưng chưa lường được
hậu quả. Hình như một số Giám Mục đã quá quen với
định kiến từ ngày Ðức Cha Roncalli còn làm Sứ Thần
ở Pháp, rằng ngài chỉ là một người xuề xòa ba
phải. Một người không bảo thủ tí nào, trái lại, rất
cởi mở, và sẽ là một nhân vật sáng chói trong
Công Ðồng, Ðức Hồng Y Lercano, Tổng Giám Mục Bologna,
cũng vô cùng phân vân. Trong chỗ riêng tư, ngài tâm
sự với nhà văn Vittorio Gorresio: "Làm sao Ðức
Giáo Hoàng lại dám triệu tập một Công Ðồng mới,
một trăm năm sau Vatican 1 và không đầy ba tháng sau
ngày ngài đắc cử? Ðức Giáo Hoàng Gio-an là một
người táo tợn, rất hấp tấp. Ngài thiếu kiến thức,
thiếu kinh nghiệm, thành ra hay làm chuyện ngược đời.
Biến cố này lớn quá: sức khỏe ngài đã suy yếu
sẽ tan biến mất thôi; người ta cứ khen ngài vì các
nhân đức đối thần, đối nhân, chuyến này không
khéo sụp đổ cả!" Có lẽ Ðức Hồng Y cũng nhận ra mình quá lời,
ngài lại nêu ra giả thuyết khác: "Hoặc là
Ðức Giáo Hoàng Gio-an đã hành động một cách táo
bạo mà có tính toán, nhưng thật sự không tiên liệu
được mọi chi tiết, và ngay cả nội dung các chất
liệu sau này sẽ phát triển, hoặc là ta phải nhìn nhận
rằng ngài ý thức rõ ràng về các nhu cầu và ngài
có những lý do sâu xa của ngài". Giữa những bỡ ngỡ đó, có một vị Giám Mục
đã tinh tế nhận ra ngay tầm quan trọng của biến cố: "Ðây
sẽ là Công Ðồng lớn nhất, kích thước bao trùm cả
hoàn cầu, và quan hệ cho toàn thế giới hiểu cả theo
nghĩa địa lý lẫn nghĩa nhân văn... Công Ðồng sẽ làm
cho Roma trở nên thủ đô tâm linh của hoàn vũ, từ
đó ánh sáng sẽ lan tới mọi nơi nào, mọi cơ chế
nào có những con người xây dựng sự hợp nhất
các dân tộc, sự an bình trong xã hội, sự cứu vớt
những kẻ bé mọn, tiến bộ, công lý, tự do". Người
có tầm nhìn cao vời như thế là Ðức Cha Montini, Tổng
Giám Mục Milano, là người sẽ kế vị Ðức Gio-an 23
trên Tòa Phê-rô với danh hiệu Phao-lô 6, và sẽ đưa
Công Ðồng Vatican 2 đến hoàn tất. (còn tiếp) (Trích từ Ephata Việt Nam số 91) Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao |