TỰ THUẬT

(Kỳ 33)

Thầy Marcel Nguyễn Tân Văn, C.Ss.R.

LTS: Thầy Marcel Nguyễn Tân Văn, Dòng Chúa Cứu Thế, sinh ngày 15.03.1928 và qua đời ngày 10.07.1959 tại Việt Nam, đang là một "hiện tượng lạ" trong đời sống của người Công Giáo trẻ tại Âu Châu, cách riêng ở Pháp. Cuộc đời ngắn ngủi của Thầy Marcel Văn theo mẫu gương cậy trông vào Chúa của Chị Thánh Têrêxa Hài Ðồng Giêsu đã lôi cuốn nhiều người trẻ Công Giáo ở Châu Âu đang chới với giữa những bấp bênh của một xã hội tiêu thụ khám phá lại hình ảnh Thiên Chúa từ nhân luôn quan tâm chăm sóc đến con cái của Ngài. Từ số tháng 05.2000, Nguyệt San Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp đã khởi đăng "Tự Thuật" của Thầy Marcel Văn được viết ra vào những năm 1945-1946 theo lời yêu cầu của Cha Giáo tập Antonio Boucher sau khi ngài đã sớm nhận ra nơi Thầy Văn một tấm gương sống đạo đức, nhiệt thành và phó thác.

 

Ngày hôm qua, em phàn nàn vì em đã hất hủi Têrêsa quá. Nhưng thật ra không phải là em hất hủi. Sự yêu hay ghét là phải do sự mình đã biết hay không. Em chưa biết Têrêsa thì đã gọi là hất hủi làm sao? Em cũng phàn nàn, tại sao em không được, Têrêsa sớm hơn một tí nữa, có phải là đời em đã bớt đi được biết bao là cái lo sợ viễn vông? Và đã thêm cho tâm hồn em biết bao là cái thú ái tình? Nhưng không em ạ. Sự Chúa an bài bao giờ cũng phải có thời khắc nhất định, trước một giây cũng không, và cũng không bao giờ Chúa để trễ một phần giây. Biết đâu? Giá em biết Têrêsa trước một giờ, có lẽ em sẽ không được một nguồn ơn vui khoái như buổi chiều hôm qua? Ðó là một sự mầu nhiệm mà ta chỉ có thể tin do ở lòng Cha lân tuất, đã khôn khéo điều động trong cuộc đời của mỗi người chúng ta thôi.

Em đừng phàn nàn làm gì nữa. Têrêsa vẫn là Têrêsa của em từ trước, và em cũng vẫn là em của Têrêsa tự khi có Têrêsa và em Văn trong ý tưởng của Ðức Chúa Trời.

Sự tìm tòi mong mỏi của em cho đến ngày nay đã khiến Chúa phải đưa em đến sự thật. Chúa rất vui lòng khi thấy em chỉ tìm theo Chúa, và học hỏi những phương thế để làm đẹp lòng Chúa.

Em thử tưởng xerm, còn gì thú bằng một người cha khi thấy đứa con nhỏ của mình cứ chạy theo mãi, và bất cứ lượm được vật gì nó cũng đưa cho cha nó hết cả, và sau cùng nếu Cha nó muốn, thì nó cũng để cho cha nó được tự do ẵm bế, mơn trớn, tùy sở thích. Và em thử tưởng xem đứa con ấy sẽ được cha yêu như thế nào? Nó muốn gì mà cha nó chẳng cho, vòi gì mà chẳng được, có nhiều khi còn được quá sự nó thích. Và tuy nó chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, nhưng cha nó đã tính biết bao phần thưởng tốt đẹp cho tương lai của nó.

Hồn em là một đứa trẻ như chị vừa tả. Em đã chạy theo Chúa và đã chỉ tìm làm những sự đẹp lòng Chúa; thánh là ở chỗ đó chứ ở đâu? Xưa nay em vẫn thực hành "thánh" mà chỉ có cái là em hiểu về bậc thánh nó sai đi thôi. Nhưng vì lòng em ngay thật, nên sự sai lầm ấy không phải là tự em cố ý nghĩ sai, mà chỉ tại em chưa được dẫn dắt đủ, có thế thôi; và sự sai ấy không nguy hại gì cho em rốt cả, đàng khác lại còn thêm giá trị cho em trong bậc thánh, vì em đã đau khổ vì hiểu sai. Ngày nay hẳn là em sẽ không còn sợ hiểu sai như thế nữa, và một khi Tình ái Chúa đã biến hóa được con người em, thì rồi tự nhiên em sẽ thấy rõ ràng bậc thánh là chỉ ở tại sự duy nhất trong Thánh ý Ðức Chúa Trời. Nhưng việc ấy là do Tình ái Chúa làm, còn em, em chỉ cần yêu và ký thác toàn thân cho Tình ái Chúa xử dụng, thế là hoàn toàn. Một mai sẽ còn nhiều dịp chị nói với em về vấn đề đó, còn hôm nay chị muốn em hiểu chút ít về Tình Cha.

- Này em Văn, có bao giờ em nghe nói Ðức Chúa Trời là cha em không?

- Thưa chị chưa, hoặc ngày còn bé em có nghe mẹ dẫn dụ nhiều điều về Chúa và về đường trọn lành. Nhưng đến khi ở Hữu Bằng người ta đã dùng trăm hình khổ dữ tợn mà lột hết những tư tưởng tốt đẹp ấy của em đi.

. Con khóc.

- Văn, em yêu của chị, em đừng khóc vội. Em nói: những tư tưởng ấy đã bị bọn người vô nhân đạo bóc lột mất của em, bằng trăm cái khổ. Thật ra họ không bóc lột được đâu. Ơn Chúa là những thành tích bất diệt cũng như chính Chúa, cho nên chính những kẻ bị lửa hỏa ngục nung đốt cũng không tài nào tẩy xóa đi được những thành tích yêu đương do Chúa reo rắc vào lòng họ, đó mới là một cái khổ nhất của họ. Vậy em thử nhớ lại xem ngày ấy em có mất sự tín nhiệm vào Chúa không!

Có khi nào em dám nghĩ rằng: Chúa đáng ghét và đáng trục xuất ra khỏi lòng em không, hay nói cho rõ ràng là em có ưng thuận việc làm của những người vô nhân đạo kia là có lý không?

Không, đời nào em lại ưng theo một cách dại dột như thế? Em cũng chẳng bao giờ mất tín nhiệm ở Chúa, vì bỏ Chúa thì em còn biết theo ai? Em cũng lấy làm cực lòng hết sức khi em thấy em với Chúa như có một bức màn làm gián đoạn.

Câu trả lời của em là một lời minh chứng lòng em lúc nào cũng vẫn trung thành với Chúa, em vẫn làm trọn phận sự của một người con, vẫn kể Chúa là cha, và là thày Chí Thánh của em. Nên những sự tàn bạo của những kẻ vô nhân đạo đối với em chỉ là như một bức màn hoặc như một lớp bụi làm cho những tư tưởng tốt đẹp của em bị che phủ, chứ đời nào họ có thể cướp được của em. Nhưng do sự em thành thật, nên lớp bụi kia từ nay đã bị gột sạch. Bây giờ em nghe chị diễn tả về lòng cha nhé!

- Ðức Chúa Trời là Cha ta. Em nghe thế nào? Tự nhiên nó gợi ngay một sự khích động yêu đương và dạt dào trìu mến trong tâm hồn em, có phải không?

- Thưa chị đúng thế. Em chỉ thích gọi Ðức Chúa Trời là Cha hơn là Chúa.

- Tuy nhiên, người vẫn là Chúa. Nhưng đối với chúng ta Chúa chỉ xử tình cha con, còn oai quyền Chúa của người, thì người chỉ đặt trên những kẻ nào ngạo mạn và bất tuân lệnh Người, nghĩa là chỉ những ai không thích Chúa xử tình Cha thì Người mới phải ép tình mà ra oai Chúa với họ. Này em nghe chị tả tiếp nhé:

Vậy người là Cha, mà lại là cha Tình ái, Người tốt đẹp vô cùng, hiền hậu vô cùng và chỉ có cái vô cùng mới diễn tả được ý nghĩa cái danh từ Cha của Ba Ngôi Thiên Chúa. Em cứ xem nguyên những vật hữu hình trên mặt địa cầu, hay chỉ nguyên chung quanh chỗ em ngồi, nơi em ở, trong con người em, em cũng đủ nhận ra Chúa tốt lành và thương yêu ta dường nào!

Từ ngày tổ tông phạm tội, đã khiến Chúa phải nổi cơn thịnh nộ mà ra án phạt cho loài người. Và từ bấy giờ sự sợ hãi của con tim bé bủn của loài người làm cho run sợ, và mất cả cái tưởng niệm Chúa là Cha nhân lành. Nhưng khi ấy Chúa vẫn thực hiện tình Cha nơi loài người bội bạc, vì giả như Chúa chỉ dùng đến oai quyền là Chúa, thì loài người làm gì còn cho đến ngày nay? Em có thấy không? Vừa sau khi ra án cho hai ông bà cụ Tổ, Chúa hứa ngay cho một nguồn hy vọng là sẽ cho Con Chúa xuống làm người để chuộc lại cái ơn phúc mà hai ông bà đã làm mất. Yêu thương đến thế còn gì? Mặc dầu từ đấy cũng chẳng ai dám xưng danh Chúa là Cha.

Cho mãi đến khi Ngôi Hai ra đời làm người, Giêsu, đấng chuộc tội thiên hạ, đã tự xưng danh Thiên Chúa là Cha, và bảo thiên hạ hãy dùng danh từ Cha mà cầu nguyện cùng Thiên Chúa chí cao.

Em Văn yêu dấu của chị ơi, Thiên Chúa là Cha chúng ta đấy. Vì loài người yếu hèn tội lỗi, và đầy nhát sợ, không dám xưng hô Chúa là Cha nữa, nên chính Thiên Chúa đã tự hạ mình làm người để nhắc nhủ người trần nhớ lại nguồn ơn xưa, do tình Cha chí ái đã ban cho cách dư dật, và sẽ còn ban cho mãi mãi muôn đời, và đã tự miệng Người thúc dục chúng ta hãy gọi người là cha.

Thiên Chúa là Cha chúng ta, Cha thật sự, Cha đích đáng, chứ không phải là người cha nuôi như nhiều nhà diễn giả kiểu mẫu diễn tả: "Chỉ có Ðức Chúa Giêsu mới là Con thật Ðức Chúa Trời còn chúng ta chỉ những đứa con nuôi" Em đừng bao giờ tin tưởng những thí dụ người ta nêu ra để minh chứng lời họ. Họ nói có lý, nhưng vì họ chỉ dùng lý, mà không đi đến cùng lý, là Tình yêu Thiên Chúa.

Là con Chúa, diễm phúc của chúng ta không gì có thể bì nổi, chúng ta có quyền được hiên ngang, mà không bao giờ sợ quá đáng.

Thiên Chúa là người Cha yêu của chúng ta. Ôi, em thân ái! Chị cứ muốn nhắc đi nhắc lại mãi cho em cái danh từ hiền dịu ấy. Từ nay chị xin em hãy tập nhớ cho quen cái danh từ "Tình Ái" ấy, và đừng bao giờ có một nét lo âu hay một cử chỉ e dè nào trước mối tình Cha vô biên như thế. Em hãy luôn luôn nhớ Chúa là Cha, người đã ban cho em dư dật các ơn; đã không từ chối với em từng điều ước muốn nhỏ nhặt, lại nhiều khi còn cho quá sự em ao ước nữa. Quả thật, tất cả mọi sự điều tỏ ra Chúa nhân lành và quyền phép, mà luôn luôn người chỉ dùng quyền phép để ban bố lòng nhân lành người ra cho các tạo vật mà thôi.

Em đừng bao giờ e sợ Chúa nhá, Chúa là Cha tình ái, người chỉ yêu, và ao ước được yêu; người khao khát những con tim bé mọn của chúng ta, những cái mà do chính tay người đã tạo dựng nên, và ban cho nó một tia tình ái do nơi tình ái người, và Người chỉ ước thu thập lại những tia tình ái ấy duy nhất với tình ái vô biên của Người, để cho tình ái của chúng ta còn tồn tại mãi mãi trong tình ái Người. Ðó cũng là do hấp lực của tình ái, thu hút chúng ta vào cõi vô biên của tình ái.

Em hãy dâng cho Người trái tim nhỏ bé của em, hãy thành thật với Người trong mọi phạm vi, mọi cử chỉ. Lúc cảm vui em hãy dâng lên cho Người niềm vui em được hưởng, đó là em thông cảm sự vui em cho Người, yêu nhau mà thông cảm được nhau những sự mình có, thì còn gì thú bằng. Ðối với Chúa, em làm như thế, lại là một lời cảm tạ hay hơn ngàn vạn bài hát xúc động. Trái lại khi gặp sầu muộn, em cũng cứ thành thật thưa với Chúa rằng:

- Chúa ơi! Con buồn quá!

Và hãy xin người giúp em chịu buồn cho nhẫn nại.

Em hãy tin rằng không có gì làm cho Chúa vui bằng thấy trên trái đất có một con tim yêu mến Chúa, thành thật với Chúa cả từ bước đi cho đến nụ cười, cả từ giọt nước mắt cho đến một sự thỏa thích thoáng qua trong giây phút!

Một điều có lẽ bây giờ em còn e ngại, nhưng em cứ chịu khó nghe chị mà tập đi rồi nó sẽ quen, là cứ thành thật truyện vãn với Chúa như với hết mọi người chung quanh em. Em muốn nói truyện gì cũng được; truyện chơi bi, leo núi, ai trêu ai chòng, và em có tức tối với ai, cũng hãy cứ thành thật nói cho Chúa nghe. Chúa rất ưa, hơn nữa là thèm khát những mẩu truyện ngắn ấy, mà thường người ta quá bủn xỉn. Người ta có thể hy sinh hằng giờ để hiến cho bạn hữu của họ những câu truyện hài hước, mà đối với Chúa, người thèm khát những câu truyện tương tợ như thế đến có thể rớt nước mắt ra được, mà chả có ai kể cho Chúa nghe. Từ nay em đừng hà tiện với Chúa những câu truyện của em nhé. Têrêsa cười.

- Nhưng thưa chị Thánh, Chúa đã thấu suốt cả mọi sự rồi, còn việc gì phải nói?

- Ðã hẳn, em nhỏ ơi, Chúa đã thấu tỏ mọi sự, và mọi sự đã qua mắt Chúa từ đời đời Chúa chẳng cần phải nghe ai nói, Chúa cũng thấu suốt hết. Nhưng để "cho" yêu và "nhận" yêu, Chúa phải chịu hạ mình xuống như một người như em, Chúa làm một cách như quên hẳn Người là Thiên Chúa, là đấng thấu suốt mọi sự, để mong được nghe một lời tâm sự của trái tim em. Chúa làm như thế là vì Chúa thương em, Chúa muốn thế là có ý muốn cho em lĩnh được nhiều ơn tốt lành, để thông cảm cho em những ước muốn, và những khoái lạc dào dạt trong Tình ái Chúa. Chị muốn dùng một thí dụ: Một người cha khi muốn hôn một đứa con nhỏ, tất nhiên không thể cứ đứng thẳng một cách ươn lười mà bảo đứa con leo lên, áp má nó vào môi mình, để có thể gọi là mình hôn yêu nó? Không! Muốn hôn đứa con nhỏ, nhất định là người cha phải cúi sâu xuống tận mặt nó, hoặc bế nó lên trên tay mình, nhưng đằng nào cũng phải cúi. Em hiểu chưa? Ðức Chúa Trời là tình yêu của chúng ta, Người muốn tỏ tình yêu ra với chúng ta, và nhận lấy tình yêu của chúng ta dâng cho Người, thì Người đã phải chịu tự hạ mình xuống với chúng ta, việc đó đối với tình yêu, không có gì là khó khăn. Chỉ có một cái khó khăn, mà xem ra như Chúa phải chịu bất lực, là không được chúng ta yêu và tín nhiệm Người cho đủ. Người bị hất hủi một cách quá tệ, thế mà đâu có bao giờ người hất hủi chúng ta.

Em! Ðể yên ủi Chúa, em hãy nghe lời chị, đừng bao giờ bủn xỉn với những cái mà chị vừa mới nói. Em hãy luôn luôn sẵn sàng dâng con tim em, tư tưởng em, mọi hành động của em cho Chúa; được nó Chúa coi như là được một thiên đàng mới, và cả Ba Ngôi Thiên Chúa điều đến ngự hưởng một cách khoái lạc. Em nên nhớ rằng, mặc dầu là Thiên Chúa, nhưng không bao giờ Người khinh thường những cái nhỏ. Chúa ưa những cái lặt vặt cũng như những cảnh tượng lộng lẫy, những cái lớn lao, vì hết thảy điều là kỳ công của Tình Ái Chúa.

Vả, có duy nhất mới gọi được là yêu, mà muốn được duy nhất hai mối tình, đôi bên điều phải biết mình và hiểu nhau. Ðối với Cha thân ái của chúng ta, tự người đã biết người và thấu suốt ta. Còn ta, ta cần phải có Người, ta mới biết được chính mình và hiểu Người. Vậy nếu em không muốn cộng tác với Người trong công cuộc đưa đến chỗ duy nhất, là thông cảm mọi tình tứ, nói, ăn, làm lụng, và mọi hành vi em cho Chúa, thì đời nào có thể đi đến chỗ duy nhất được? Em thử nghĩ mà xem. Lời chị nói không ngoa chút nào đâu. Chị thương em, vì em là một tâm hồn thuộc về đội binh Tình Ái của chị, em là em chị, nên chị chỉ ao ước em làm những sự mà Tình ái Chúa khát khao. Nào em! Em nghe chị nhé! Từ nay em cứ như lời chị dặn mà đối đãi với Cha trên trời của em nhé. Giờ đã muộn, đến đây chị xin em cho ngừng lại câu truyện, vì giờ cơm đã bắt đầu, Tám và Hiển đang đợi em, và Tám đã bắt đầu bẳn.

Chị hôn em. Chúng ta sẽ còn nhiều dịp để truyện vãn, và những câu truyện của chúng ta có thể nói được ở hết mọi chỗ, mà không sợ ai hay biết.

(còn tiếp)


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu 
E-mail : ducme@cuuthe.com