TRONG DÒNG ÐỜI 

ÐẾM SAO GỌI NGƯỜI

Lm Phạm Quốc Hưng, CSsR.

Ðúng 8 giờ sáng mồng một Tết Quý Mùi (01/02/2003), phi thuyền Con Thoi Columbia của Mỹ bị nổ tung và bốc cháy khi đang bay về gần trái đất để đáp xuống Florida, với tốc độ 12,500 mph ở độ cao 207,000 ft. Tất cả bảy phi hành gia trên phi thuyền đều thiệt mạng. Những mảnh vụn của phi thuyền cùng những phần thân thể của các phi hành gia rơi rải rác trên phần đất thuộc các tiểu bang Texas, Louisiana và Misississippi.

Bảy phi hành gia có mặt trên phi thuyền trong chuyến bay định mệnh này là:

1. Trưởng phi hành đoàn Rick D. Husband, 45 tuổi, đã kết hôn và có 2 con, sống ở Amarillo, Texas, baylần thứ hai lên không gian.

2. Phi công William C. McCool, 41 tuổi, đã kết hôn và có 3 con, sống ở San Diego, California, bay lần đầu lên không gian.

3. Trưởng ban kỹ thuật Michael P. Anderson, 43 tuổi, đã kết hôn và có 2 con, sống ở Spokane, Washington, bay lần thứ hai lên không gian.

4. Chuyên viên nghiên cứu Nữ Tiến Kalpana Chawla, 41 tuổi, đã kết hôn, quê ở Karnal, Ấn Ðộ, bay lần thứ hai lên không gian.

5. Chuyên viên nghiên cứu David M. Brown, 46 tuổi, độc thân, sống ở Arlington, Virginia, bay lần đầu lên không gian.

6. Chuyên viên nghiên cứu Laurel Clark, 41 tuổi, đã kết hôn vàcó 1 con, sống ở Racine, Wisconsin, bay lần đầu lên không gian.

7. Chuyên viên kỹ thuật Ilan Ramon, 48 tuổi, đã kết hôn và có 4 con, sống ở Ramat Gan, Do thái, bay lần đầu lên không gian.

Cả thế giới sững sờ đau đớn trước tin tử nạn của họ!

Với sự khác biệt về hoàn cảnh gia đình, phái tính, tôn giáo và nguyên quán của các phi hành gia trên phi thuyền và sự hiệp nhất trong sứ mạng nghiên cứu không gian của họ, phi hành đoàn đã trở nên hình ảnh thu nhỏ của toàn thể nhân loại.

Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II đã lên tiếng về biến cố này: "Tin buồn về vụ nổ kinh hoàng của Phi Thuyền Con Thoi Columbia của Hoa Kỳ gây nên những cảm xúc sâu xa nơi mọi người. Tôi xin mọi người hãy cầu nguyện cho những nạn nhân đã chết trong khi hoàn thành sứ mạng khoa học quốc tế. Trong lúc khó khăn thử thách này, tôi rất gần với thân nhân của họ trong tinh thần, và tôi đoan chắc sẽ cầu nguyện cho họ".

Tổng Thống Hoa Kỳ George W. Bush nhận định: "Trong lời Ngôn Sứ Isaia: ‘Hãy đưa mắt nhìn lên các tầng trời. Ai đã tác tạo nên chúng hết thảy? Ðấng đã tác tạo nên hàng hà sa số các vì sao đã gọi tên từng ngôi sao một. Với quyền năng và sức mạnh vô biên của Người, không một vì sao nào bị quên lãng’, Ðấng Tạo Hóa đặt tên cho các vì sao cũng biết tên của bảy linh hồn mà chúng ta đang thương tiếc. Phi hành đoàn của Phi Thuyền Con Thoi Columbia đã không trở về trái đất an toàn, nhưng chúng ta có thể cầu nguyện cho họ về quê trời bình an".

Tôi lặng người khi được tin trên và đã để rơi xuống những giọt lệ đầu tiên trong năm mới Quý Mùi.

Giây tình người đã liên kết tôi với các phi hành gia vừa tử nạn và cảm thông nỗi đau đớn mất mát lớn lao của gia đình của họ. Thay vì niềm vui đoàn tụ được gia bội với lòng tự hào hãnh diện vì người thân của họ vừa hoàn tất một sứ mạng khoa học quốc tế lớn lao, nỗi buồn tang chế và sự mất mát đã là một thực tại phũ phàng cho gia đình họ!

Lòng tự hào của nhân loại trước những bước tiến vượt bực của khoa học trong những năm gần đây đã được điều chế bởi sự nhận thức về sự giới hạn và bất toàn của họ qua tai nạn trên.

Những lời chia sẻ đầy niềm tin vào quyền năng, tình thương và sự quan phòng của Thiên Chúa của Tổng Thống Bush trên đây đã đem lại an ủi rất nhiều cho những ai đang than tiếc những phi hành gia trên.

Trong buổi lễ tưởng niệm dành cho bảy phi hành gia tử nạn trên Phi Thuyền Columbia tại Houston, Texas sáng ngày 04/02/2003, trước sự hiện diện của chừng 12,000 người, Tổng Thống Bush đã có những lời phát biểu thật thân tình đáng ghi nhớ sau dành cho thân nhân của các nạn nhân:

"Sứ mạng của họ gần hoàn tất và chúng ta mất họ rất gần nhà. Những người nam và nữ của Phi Thuyền Columbia đã du hành hơn 6 triệu dặm và chỉ còn ít phút nữa là về đến đích và đoàn tụ. Sự mất mát thật bất ngờ và kinh hoàng, và đối với gia đình của họ nỗi đau thương thật nặng nề.

"Cả nước chúng tôi chia sẻ nỗi đau thương và niềm tự hào của quý vị.

"Chúng ta không chỉ nhớ một giây phút của thảm kịch, nhưng bảy cuộc sống với mục đích và thành đạt lớn lao.

"Ðể lại sau lưng trái đất, không khí và trọng lực vốn là một giấc mơ ngàn xưa của nhân loại. Với bảy người này, đó là một giấc mơ đã được vuông tròn. Mỗi người trong các phi hành gia này đã có sự liều lĩnh và kỷ luật cần thiết cho sứ mạng của họ.

"Mỗi người trong họ đã biết rằng các nỗ lực lớn lao đều không thể tách biệt với những nguy hiểm to lớn. Và mỗi người trong họ đã chấp nhận những nguy hiểm đó một cách sẵn lòng, ngay cả một cách hân hoan, vì lý tưởng khám phá.

"Khi mới lên 4, Rick Husband lần đầu tiên đã nghĩ đến việc trở thành một phi hành gia. Khi thành nhân anh đã trở thành một phi hành gia, và anh nhận thấy một điều còn quan trọng hơn nữa là yêu mến gia đình và phụng sự Thiên Chúa của anh.

"Một trong những bản thánh ca Rick yêu thích nhất là bản Chúa Vĩ Ðại Dường Bao (How Great Thou Art), trong đó có những lời chúc tụng sau: ‘Tôi ngắm nhìn các vì sao. Tôi nghe thấy tiếng sấm gầm. Sức mạnh Ngài khắp vũ trụ hiển linh’.

"David Brown thoạt tiên bị hấp dẫn bởi những vì sao khi anh còn là một cậu bé với chiếc viễn vọng kính ở sân sau nhà. Cậu bé ngưỡng mộ các phi hành gia, nhưng cậu nói: ‘Tôi đã nghĩ họ như những minh tinh điện ảnh. Tôi đã nghĩ mình chỉ là một cậu bé bình thường’.

"David đã lớn lên và trở thành một nhà vật lý, một thuyền trưởng thường cập bến vào lúc giữa khuya và phi hành gia phi thuyền con thoi. Người anh của anh mấy tuần trước có hỏi anh rằng chuyện gì sẽ xảy ra nếu chuyến bay của họ bị trục trặc. David đã trả lời: ‘Chương trình này vẫn tiếp tục’.

"Michael Anderson vẫn luôn muốn lái máy bay và đã lên hàng trung tá trong Không Quân. Ðồng thời, anh đã trở thành mẫu gương, đặc biệt đối với hai cô con gái của anh và rất nhiều trẻ em anh có dịp nói chuyện nơi các trường học.

"Anh thường nói với các em: ‘Bất cứ điều gì các em muốn trở thành trong cuộc sống sau này, các em đang được huấn luyện ngay từ bây giờ’.

"Anh cũng nói với mục sư của anh: ‘Nếu chuyến này không xong, đừng lo lắng về tôi. Tôi sẽ chỉ lên cao hơn.’"

"Laurel Salton Clark vốn là một bác sĩ và một phẫu thuật gia của chuyến bay, một người thích mạo hiểm, mến chuộng công việc, và yêu chồng thương con. Một người bạn nghe Laurel nói chuyện với trung tâm kiểm soát phi vụ nói: ‘Có một nụ cười trong giọng nói của chị’.

"Laurel thực hiện một vài cuộc thí nghiệm khi Phi Thuyền Columbia bay quanh trái đất và mô tả việc nhìn thấy sự sống trổ ra từ một con nhộng bé xíu.

"Chị nói: ‘Sự sống tiếp diễn ở nhiều nơi, và sự sống là một điều kỳ diệu.’

"Không ai trong các phi hành gia của chúng ta du hành một quãng đường không gian dài hơn Kalpana Chawla. Chị rời Ấn Ðộ khi còn là một sinh viên, nhưng rồi chị sẽ nhìn thấy quê hương sinh ra chị, toàn bộ quê hương ấy, từ hàng trăm dặm trên không trung.

"Khi tin buồn về đến quê chị, một viên giám đốc ở trường trung học của chị nhắc lại: ‘Chị luôn nói rằng chị muốn đi đến các vì sao’. Chị đã đi đến đó và đi xa hơn nữa.

"Quê hương sinh ra chị than tiếc chị hôm nay và quê hương thứ hai của chị cũng than tiếc chị.

"Ilan Ramon cũng đã bay trên quê hương của anh, đất nước Israel. Anh đã từng nói: ‘Sự thinh lặng bao trùm khoảng không gian khiến vẻ đẹp càng mãnh liệt hơn, và tôi chỉ mong sao sự thinh lặng ấy sẽ có ngày bao phủ quê hương tôi’.

"Ilan là một nhà ái quốc, một người con thảo của một người sống sót sau Cuộc Tàn Sát (Holocaust). Anh đã phụng sự quê hương của anh trong hai cuộc chiến tranh.

"Rona vợ anh đã nói: ‘Ilan đã lìa bỏ chúng tôi ở cao điểm của đời anh, ở nơi anh yêu thích nhất, với những người anh yêu quý’.

"Phi công của Phi Thuyền Columbia là Willy McCool, người mà bạn bè biết đến như một người kiên trung và đáng tin nhất. Tại Lubbock hôm nay, người ta nhớ lại cậu bé hướng đạo năm nào đã trở thành một sĩ quan hải quân trỗi vượt và một phi công thử nghiệm can trường.

"Một người bạn nhớ đến Willy như thế này: ‘Anh ta thật có phúc và chúng tôi thật có phúc vì được biết anh’.

"Cả dân tộc chúng ta có phúc vì có những người nam và nữ như thế phục vụ trong chương trình không gian của chúng ta. Sự mất mát họ được cảm thấy cách thấm thía, nhất là ở nơi đây, nơi mà nhiều người trong quý vị là bạn hữu của họ.

"Những người tại cơ quan NASA đang được trắc nghiệm một lần nữa. Trong nỗi đau thương của quý vị, quý vị đang phản ứng như các bạn hữu của quý vị từng mong muốn, với sự chú tâm vào khả năng chuyên biệt và lòng tin nguyên vẹn vào sứ mạng của cơ quan này.

"Thuyền Trưởng Brown nói đúng! Chương trình không gian của Mỹ Quốc sẽ tiếp tục. Quá trình thám hiểm và khám phá này không phải là một chọn lựa tùy ý chúng ta. Ðó là một ước muốn được khắc ghi trong tâm hồn con người. Chúng ta là những thụ tạo biết tìm kiếm sự hiểu biết tất cả tạo thành.

"Chúng ta tìm ra những người tài giỏi nhất giữa chúng ta và gửi họ vào khoảng tối không định hướng, rồi cầu nguyện cho họ sẽ trở lại.

"Họ đã ra đi bình an vì nhân loại, và toàn thể nhân loại mắc nợ họ.

"Thế nhưng, có những nhà thám hiểm không trở lại, và sự mất mát một ít người phải lãnh nhận một cách thiệt thòi.

"Các gia đình có mặt ở đây hôm nay chia sẻ lòngï dũng cảm của những người họ yêu quý, nhưng giờ đây họ phải đương đầu với cuộc sống và nỗi đau thương vì mất họ. Nỗi đau thì cô quạnh, nhưng quý vị không lẻ loi.

"Ðúng lúc, quý vị sẽ tìm thấy an ủi và ân sủng để thông suốt tất cả. Và chúng ta có thể cầu nguyện, đến giờ Chúa định, quý vị sẽ có ngày sum họp với người thân yêu.

"Và đối với các trẻ em đang thương nhớ cha hay mẹ hôm nay, các em cần biết rằng họ yêu mến các em, và tình thương ấy luôn ở với các em.

"Họ hãnh diện vì các em, và các em có thể hãnh diện vì họ suốt cuộc sống còn lại của các em.

"Họ đã nhìn xuống trái đất này trong những ngày cuối cùng của đời họ, và giờ đây, trên mọi đại lục, trên mọi phần đất, tên của những phi hành gia này được biết đến và ghi nhớ.

"Họ sẽ luôn luôn có một chỗ danh dự trong ký ức của đất nước này, và hôm nay, tôi gửi đến họ lòng kính trọng và biết ơn của dân tộc Hoa Kỳ.

"Xin Chúa chúc lành cho tất cả quý vị."

Phi Thuyền Columbia được phóng vào không gian ngày 16/01/2003. Và vào Thứ Ba ngày 28/01/2003, bảy phi hành gia của Phi Thuyền Columbia đã dành ra một phút thinh lặng để tưởng niệm bảy phi hành gia của Phi Thuyền Challenger, nhân kỷ niệm 17 năm ngày họ tử nạn khi Phi Thuyền Challenger vừa được phóng lên không trung ít phút. Các phi hành gia của Phi Thuyền Columbia đã không ngờ rằng chỉ bốn ngày sau họ sẽ phải chung một số phận với các đồng nghiệp xấu số của họ trên đường về lại trái đất. Trước đó, ngày 27/01/1967 Phi Thuyền Apollo bốc cháy làm thiệt mạng 3 phi hành gia.

Như vậy, trong số hơn 400 phi hành gia được phóng vào không gian trong bốn thập niên vừa qua, 17 người đã thiệt mạng (Theo báo Los Angeles Times số ra ngày 02 &04/02/2003, Tiding 07/02/2003).

Chính qua thảm kịch này, tên tuổi, cuộc sống và những phẩm chất đáng yêu của bảy phi hành gia đã được cả thế giới biết đến và nguỡng mộ. Họ đã được gọi là những người hùng! Phi thuyền và thân xác họ bị nổ tung và rơi xuống, nhưng tên tuổi họ và tinh thần hy sinh vì lý tưởng cao cả của họ đã được tuyên dương và trở thành bất tử trong lịch sử nhân loại.

Họ đã lên không gian với những vì sao sáng và khi tử nạn trong nghĩa vụ trên đường về chính họ đã mãi mãi trở thành những vì sao sáng trong tâm hồn bao người đang thương tiếc và ngưỡng mộ họ.

Tôi hơi giật mình khi nhận ra mình vừa bằng tuổi với ba người trong số các phi hành gia của Phi Thuyền Columbia là Anh William C. McCool, Chị Laurel Clark và Chị Kalpana Chawla khi họ tử nạn!

Họ đã có một lý tưởng cao cả, đã can đảm dấn thân để thực hiện lý tưởng ấy và đã chết cách hào hùng trong nghĩa vụ!

Và tôi muốn noi gương họ để sống lý tưởng niềm tin Công giáo của mình!

Như Anh Rick Husband nhận xét, việc trở thành một phi hành gia thì cao quý, nhưng điều cao quý hơn nữa chính là lòng yêu mến gia đình và phụng sự Thiên Chúa. Thực vậy, lý do chính khiến mọi người yêu quý, thương tiếc và ngưỡng mộ bảy phi hành gia của Phi Thuyền Columbia không phải vì họ đã bay vào được không gian cao xa, nhưng vì tình yêu lớn lao và lý tưởng cao cả trong tâm hồn họ khiến họ hy sinh dấn thân vào sứ mạng thám hiểm không gian.

Giá trị đích thực của mỗi người không được đo lường nơi bằng cấp, tài năng, chức nghiệp, thành đạt hay tiếng tăm của người ấy trong xã hội, nhưng phải được chính Thiên Chúa xác định nơi lý tưởng và tình yêu trong trái tim của người ấy!

Tôi chợt nhớ đến bài hát sinh hoạt Ðếm Sao Gọi Người mà tôi đã cùng với các em Thiếu Nhi Thánh Thể thường hát năm nào:

Ðếm ánh sao đêm tôi gọi người

Hồng, xanh, xanh, hồng, xanh, sáng xanh

Ngôi sao xanh kia chính là anh

Ngôi sao hồng đó của chị đây

Không có ngôi sao nào là ngôi sao đen!

Và bài Trông Trời Ðếm Sao như sau:

Trông lên trời em đếm có bao nhiêu vì sao

Ngước mắt nhìn bãi cát mênh mông

Mà em đếm có bao nhiêu hạt

Nhưng con cái của Thiên Chúa

Còn nhiều hơn bấy nhiêu ấy, em ơi!

Thật vậy, mỗi người Chúa gửi đến trong đời tôi là một vì sao với biết bao đức tính đáng yêu và biết bao hành vi đáng phục. Vì họ được Thiên Chúa, Ðấng tác tạo và gọi tên từng vì sao, yêu thương và tác tạo họ nên giống hình ảnh Người và gọi đích danh họ vào đời.

Vì thế, trong mọi nơi mọi lúc tôi phải biết khám phá ra những đặc nét đáng yêu nơi những người lân cận để khích lệ, ngợi khen, trân quý, mến yêu, học hỏi và noi gương họ. Tôi không muốn yêu thương quá muộn màng! Tôi không muốn chỉ nhận ra vẻ đẹp và sự đáng yêu của họ khi họ đã quá vãng!

Chính trong việc tận tâm sống lý tưởng khám phá vẻ đẹp tuyệt vời của ánh quang Thiên Chúa nơi những vì sao là những người Chúa gửi đến trong dòng đời để yêu thương, kính trọng và phục vụ họ mà bản thân tôi hy vọng sẽ được trở nên một vì sao sáng đúng như lòng Chúa mong muốn!

"Lạy Mẹ là Ngôi Sao Sáng soi lối cho con lúc vượt biển thế gian...."

(Feb. 19, 2003)

 

VÂNG PHỤC HAY PHẢN NGHỊCH

 

Trong Nguyệt San Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp số 199 tháng 02/2003 có đăng bản tin "Linh mục Việt Nam sống lâu nhất tại Rôma từ trần". Bản tin này cho biết Cha Phêrô Trần Ðoàn Kết mới qua đời tại Rôma tối Chúa Nhật ngày 29/12/2002 do tai biến mạch máu não, hưởng thọ 77 tuổi với hơn 50 năm trong sứ vụ linh mục.

Cha Phêrô sinh ngày 25/9/1925 và thụ phong linh mục ngày 14/10/1952 cho Giáo Phận Hưng Hóa. Sau khi di cư vào Nam năm 1954, Cha làm giáo sư Trường Trung Học Nguyễn Bá Tòng ở Sài Gòn và được gửi đi du học ở Rôma năm 1957 và ở lại Giáo Ðô từ đó. Vì vậy, Cha Phêrô trở thành linh mục Việt Nam sống lâu năm nhất tại Rôma.

Tôi chưa hề gặp gỡ Cha Kết lần nào, nhưng bản tin ngài từ trần khiến tôi nhớ đến một lời xác tín thật quý giá của ngài mà tôi mãi mãi ghi nhớ từ khi được dịp xem bộ video "Tiễn Ðưa Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận".

Khi được hỏi ý kiến về tang lễ Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê, Cha Phêrô đưa ra nhận xét đại để như sau: "Tôi đã ở Rôma hơn 40 năm và từng dự nhiều tang lễ của các đức hồng y, nhưng chưa có một tang lễ của hồng y nào trang trọng hơn tang lễ của Ðức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận...Chúa hạ những kẻ phản nghịch cùng Hội Thánh và nâng những người khiêm nhượng lên...Tất cả người Việt Nam chúng ta bất kể lương giáo đều có thể tự hào vì Ðức Hồng y".

Câu nói đầy xác tín "Chúa hạ những kẻ phản nghịch cùng Hội Thánh và nâng những người khiêm nhượng lên" của Cha Phêrô đã được minh họa tỏ tường nơi đời sống của Ðức Hồng Y Phanxicô, nơi đời sống các thánh, cũng như hằng được chứng thực trong suốt dòng lịch sử của Hội Thánh.

Câu nói trên của Cha Phêrô Trần Ðoàn Kết như một sự nhắc lại lời Thánh Phêrô: "Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường" (1Pet 5:5). Như vậy, theo lời Cha Phêrô, với các tín hữu Công Giáo, tội kiêu ngạo có thể coi như đồng nghĩa với tội phản nghịch cùng Hội Thánh qua sự bất phục quyền bính, giáo huấn và các chỉ thị của Hội Thánh. Và đức khiêm nhường được thể hiện cụ thể qua việc yêu mến, trung thành và vâng phục quyền bính, giáo huấn và các chỉ thị của Hội Thánh. Ðúng như lời Chúa Giêsu đã nói với Thánh Faustina: "Ma quỷ có thể giả vờ khiêm nhường được, nhưng nó không giả vờ vâng phục được!"

Tất cả những khủng hoảng trong Giáo Hội hiện nay chính là hậu quả của tội kiêu ngạo nơi các tín hữu, cách riêng là hàng giáo sĩ, qua thái độ bất phục quyền bính, giáo huấn và các chỉ thị của Hội Thánh. Thánh Antôn Maria Claret (1807-1870) đã từng xác quyết: "Lý do duy nhất mà xã hội đang tiêu vong là vì nó từ chối lắng nghe lời Hội Thánh, lời sự sống, lời Thiên Chúa. Mọi kế đồ của ơn cứu chuộc sẽ vô ích nếu lời của Hội Thánh không được vâng phục".

Cứ mỗi khi nhớ đến câu nói trên của Cha Phêrô, tôi liền nhớ đến ba sự kiện sau như những minh họa sống động cho niềm xác tín trên.

1. Cuối năm 1994, tôi có dịp đồng tế trong một thánh lễ truyền chức linh mục tại Ðịa Phận Santa Rosa do Giám Mục Patrick Zieman chủ tế. Ðến phần rước lễ, các linh mục và bản thân tôi bị mời ngồi "chầu rìa" trong khi các thừa tác viên giáo dân lãnh việc trao Mình Thánh Chúa cho những người dự lễ! Luật Phụng Vụ của Hội Thánh bị chà đạp một cách trắng trợn!

Trước đó, khi Giám Mục Zieman còn là giám mục phụ tá ở Tổng Giáo Phận Los Angeles, ông đã không thèm mặc áo giáo sĩ như giáo luật đòi hỏi mà chỉ mặc thường phục để làm ra vẻ bình dân khi đến nói chuyện với chủng sinh chúng tôi tại Ðại Chủng Viện Thánh Gioan ở Camarillo. Mấy năm trước, báo chí đăng tin Giám Mục Zieman đã phải từ chức giám mục địa phận Santa Rosa sau khi thú nhận có hành vi đồng tính luyến ái với một linh mục do chính ông truyền chức!

2. Trên tuần báo The Wanderer số ra ngày 30/05/2002, ký giả Paul Likoudis cho biết Tổng Giám Mục Tổng Giáo Phận Milwaukee Rembert Weakland, OSB bị Chương Trình Good Morning America của Hệ Thống Truyền Hình ABC sáng Thứ Năm 23/05/2002 phơi bày việc trước đây ông đã có hành vi lạm dụng tính dục với một thanh niên tên là Paul Marcoux, khi anh này đến gặp ông để xin vào chủng viện. Năm 1997, Weakland đã ký giấy đồng ý trả 450,000 USD cho Marcoux để anh này giấu kín chuyện đồi bại trên. Cuối cùng, tuy Weakland phải từ chức tổng giám mục ở tuổi 75 theo quy định của giáo luật, nhưng ông đã phải ra đi trong ô nhục!

Tổng Giám Mục Weakland là một người được các giới truyền thông trong cũng như ngoài Hội Thánh tại Hoa Kỳ biết đến như một người có lập trường bất phục giáo huấn của Hội Thánh, nhất là các giáo huấn về phụng vụ và luân lý tính dục. Tội lạm dụng tính dục của ông tuy thực ghê tởm và gây hại cho các linh hồn, nhưng thái độ và lập trường bất phục Hội Thánh của ông còn nguy hiểm và gây hại cho các linh hồn hơn nhiều.

Bình luận gia Al Szews nhận xét: "Không cá nhân nào đáng bị lột trần trước công chúng như Weakland. Thật buồn vì vụ lạm dụng tính dục đã xảy ra. Nhưng điều này giúp giải thích tư chất và hành động của ông trong suốt 25 năm qua tại Milwaukee..." Nói về tai tiếng của Tổng Giám Mục Weakland, Ðức Cha Fabian W. Bruskewitz, Giám Mục Ðịa Phận Lincoln, Nebraska, mượn lời Kinh Magnificat phát biểu: "Chúa đã hạ người quyền thế xuống khỏi tòa cao..."

Các nhà tu đức cho rằng Chúa cho những kẻ kiêu ngạo bị nhục nhã vì tội dâm ô của họ bị phơi bày là dấu Chúa còn thương họ. Vì qua đó, Chúa cho họ được cơ hội để thức tỉnh và hối cải.

3. Mùa hè năm 1996, tôi có dịp đồng tế Thánh Lễ dành cho Giới Trẻ Công Giáo Việt Nam ở Orange County với Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận (lúc ấy chưa được phong làm hồng y). Trước lễ, tôi thấy một huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể xin Ðức Hồng Y cho phép các huynh trưởng thay cho các cha đồng tế để làm thừa tác viên cho các bạn trẻ rước lễ. Ðức Hồng Y đã trả lời: "Ðã có các cha cho rước lễ". Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê đã nêu gương vâng phục Hội Thánh khi ngài chọn tuân theo quy luật phụng vụ của Hội Thánh hơn là lấy lòng giới trẻ.

Trung thành, yêu mến và vâng phục Hội Thánh đã trở thành luật sống trong cuộc đời của Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê. Ðó cũng là điều ngài muốn trối lại cho dân Chúa như được nhắc đến trong bài giảng của Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II trong lễ an táng của ngài: "Hãy yêu mến Mẹ Maria và cậy trông Thánh Cả Giuse; hãy trung thành với Giáo Hội; hãy hiệp nhất và yêu thương mọi người"

Tôi muốn nhớ mãi những lời khuyên nhủ đầy thân tình quý giá sau của Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê trong tác phẩm Ðường Hy Vọng :

"Con hãy sẵn sàng hy sinh cho Hội Thánh và do Hội Thánh" (#265).

"‘Ai nghe chúng con là nghe Thầy, ai khinh các con là khinh Thầy, ai khinh Thầy là khinh Ðấng đã sai Thầy’. Suốt đời con ghi lòng tạc dạ: luôn kính trọng người của Hội Thánh, bí tích của Hội Thánh, chỉ thị của Hội Thánh, phụng vụ của Hội Thánh; Chúa sẽ chúc lành cho con" (#266).

"Trong Hội Thánh mọi người được mời gọi và có bổn phận nên thánh. Nếu con không sống thánh thiện, con đừng lên mặt canh tân Hội Thánh. ‘Không ai có Thánh Thần mà chống lại Ðức Kitô’" (#267).

"Con tin Hội Thánh vì Chúa Kitô lập Hội Thánh, và chỉ lập Hội Thánh ấy thôi. Con đau khổ vì những bất toàn nơi bộ mặt nhân loại của Hội Thánh, nhưng con liên đới với những bất toàn ấy. Con nỗ lực để tẩy luyện và thực hiện ý Chúa Giêsu nơi Hội Thánh" (#268).

"Trước khi công kích, con hãy tìm hiểu các văn kiện, các thông điệp của các đức giáo hoàng; con sẽ ngạc nhiên và khám phá ra các ngài đã đề cập đến tất cả các vấn đề với những tư tưởng tuyệt hảo, cách mạng, với đường lối canh tân, của một tinh thần Kitô giáo rất tiến bộ, rút trong Thánh Kinh, ơn Chúa và thời hiệu. Nếu chúng ta chỉ thực hiện hai phần trăm, như Ðức Piô XII nói, Hội Thánh và thế giới đã biến đổi khác hẳn" (#269).

Nguyện xin Chúa và Mẹ qua sự chuyển cầu của Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê và Cha Phêrô ban cho mọi tín hữu ngày càng thêm lòng yêu mến, trung thành, vâng phục và bênh vực Hội Thánh và thảo mến Ðức Thánh Cha, để mãi mãi được sống và chết như những người con thảo của Mẹ Hội Thánh. Amen.

(Feb. 20, 2003)

 


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu  
E-mail : ducme@cuuthe.com