|
LỚN LÊN TRONG TÌNH YÊU CHÚA ANN ÐẶNG LIÊN HƯƠNG
Tôi tự hỏi, ngày xưa Chúa Giêsu xuống thế, Ngài đã mang gì? Giàu sang? Quyền lực? Thông thái? Vinh quang? Hay là Ngài trút bỏ mọi vinh quang để chỉ mang theo bản tính yêu thương, trung tín, khiêm nhường. và mọi sự đó đã thể hiện ra từ đời sống nội tâm, qua cách sống và lời giảng dạy của Ngài được kết tinh nơi Tám Mối Phúc Thật. Sống Tám Mối Phúc Thật đối với tôi không phải là thi hành một bản hiến chương hay là bị đè nặng bởi một bản luật lệ. Thật ra, đối với tôi đây là một lời mời gọi của tình yêu ("Phúc cho ai") qua tấm gương sáng của Ngài. Khi yêu không có một tội nào là nhẹ cả. Càng yêu nhiều, càng ý thức tội mình nhiều. Vì thế mỗi khi làm buồn lòng Chúa hay lòng người là ta cảm thấy tội mình nặng lắm. Vì thế, việc trở nên giống "hình ảnh Chúa" hơn qua việc chấp nhận và tha thứ anh chị em là một đòi hỏi chính đáng trong mối liên hệ giữa ta với Chúa. Ðòi hỏi này thúc bách trong lương tri của những người môn đệ muốn bước theo chân Thầy Chí Thánh Giêsu. Nó sẽ không để ta yên dù ta có giả vờ làm ngơi, không nghe, không thấy. Nó dày vò, cấu xé tâm can ta cho đến khi ta đạp đổ cái tôi của mình, bước qua cái tự kiêu, giẫm lên tự ái mà đi. Từ đó, ta sẽ không còn bị lôi cuốn và điều khiển bởi những lệch lạc, tinh vi của cám dỗ, bởi cái "vỏ" thánh thiện để rồi ta được hoàn toàn giải thoát để đi vào quỹ đạo tự do trong Thánh Thần. Lúc đó, ta mới đủ năng lực chấp nhận và tha thứ cho anh chị em cùng chịu trách nhiệm đời sống mình trước mặt Chúa. Ngày xuống thế, Chúa chia sẻ thân phận làm người. Ngài đi vào trong từng hoàn cảnh sống mỗi người. Ngài thông phần với cuộc đời mỗi người để rồi khi chúng ta yêu thương ai tức là chúng ta yêu thương Ngài. "Chúa ơi! Nếu con làm được những điều con suy gẫm thì con được triển nở, hoàn tất và thành hình trong công trình mà Chúa chưa hoàn tất nơi con. Ðể con được sống tự do trong Ngài, con cần Thần Khí Ngài vì Ngài là nguồn bình an và hoà hợp. Xin giúp con mở lòng để con được triển nở trong tình yêu của Ngài." Khi biết tình yêu của Chúa cho ta rõ hơn thì biết tội mình cũng rõ hơn. Có thể nói rằng "chết cho Chúa" chỉ có một lần nhưng "sống cho Chúa" phải chết nhiều lần, tử đạo mỗi ngày cho đến khi lìa khỏi xác thì lúc đó mới thật là sống. Còn nhớ hồi bé có dịp về miền quê, tôi được cho leo cây cau chơi. Cây cau cao, nhỏ, láng, khó leo. Vì thân cây cau nhỏ nên không thể dùng đùi mà phải dùng ngón chân bám chặt vào, rồi hai tay cũng bám chặt vào thân cây và dùng chân đẩy cả thân người lên. Khi leo lên thì nhích từng tí một nhưng khi lỡ trật tay chân là tụt xuống luôn một đường dài có khi trầy trụa cả mình mẩy, chân tay. Nhìn lại cuộc hành trình tâm linh của tôi cũng chẳng khác gì với cuộc hành trình leo lên cây cau ngày còn bé. Qua kinh nghiệm tôi nhận thấy đời sống tâm linh không bao giờ đứng một chỗ; nếu mình không cố vươn lên thì nó sẽ xuống mãi. Cái gì đã gây ra sự tụt cây này? Thân xác nặng nề? Sự hoán cải không liên tục nên bị tội lỗi kéo tôi xa Chúa, xa sự sống của Ngài. Khi bị tụt, tôi hoảng hốt lo sợ, buồn phiền, bất an. Nhìn lên thấy cái đích trở thành "hình ảnh của Chúa" của mình thật còn quá xa nên lòng càng xao xuyến. An ủi thay là Chúa biết tất cả nỗi lòng của ta. Ngài thấy lúc chúng ta tụt dốc, Ngài thấy lúc chúng ta bị rướm máu, trầy trụa, lúc cố gắng vươn lên và nhất là Ngài luôn ra tay băng bó chữa lành ta. Ngài đợi ta trong toà cáo giải. Ngài đợi ta trong Phép Thánh Thể. Qua những bí tích này ta được chính Ngài chữa lành và bổ sức. Còn thế gian chỉ thấy lúc ta tụt dốc và khi chúng ta với ơn Chúa giúp cố leo lên một tí, toả một ít ánh sáng của Ngài thì thế gian cho ta là đạo đức giả: "Ông đó, bà đó, tôi biết lắm mà!." Họ không cho ta cơ hội thứ hai. Nhưng có hề gì đâu một khi ta biết rằng trên con đường tiến tới sự trọn lành, ta luôn được Thiên Chúa đồng hành với và lớn lên trong tình yêu của Ngài. Qua suy niệm này, tôi thấm nhập tinh thần Phúc Âm, "Việc xét đoán là việc của Chúa, không phải là việc của tôi." Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu | Mua Bao |