LỜI CHA CHUNG

Niềm Vui Ðược Làm Một Người Nữ của Thiên Chúa

Cao Tấn Tĩnh dịch

Nữ giáo sư triết học hưu trí Ronda Chervin, ở Hebbronville, Texas, một tác giả trở lại đạo Công Giáo và từng giảng dạy tại các Ðại Chủng viện cũng như các Ðại học Công Giáo ở Hoa Kỳ, đã cảm thấy thúc đẩy phải nói lên niềm vui của mình khi được làm một người nữ của Thiên Chúa. Những cảm nhận của bà được thấy trong cuốn "Thiên Chúa Kêu Gọi Những Người Nữ: 12 Hồi Niệm Tâm Linh", một tuyển tập do Christine Anne Mugridge thực hiện bao gồm 12 hành trình của 12 người nữ trở về với Chúa Kitô và Giáo Hội. Sau đây là những gì bà Chervin đã chia sẻ với hãng tin Công Giáo Zenit về những minh thức của mình liên quan đến niềm vui tràn đầy Thiên Chúa ban cho người nữ một khi họ biết hiến thân sống cho Chúa Kitô và Giáo Hội.

Vấn: Ơn gọi đặc biệt của Thiên Chúa giành cho nữ giới là gì? Ngài đã gọi bà ra sao?

Ðáp: Tông thư của Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II về "Phẩm Giá và Ơn Gọi Nữ Giới" đã diễn tả điều này rất tuyệt vời.

Nữ giới được kêu gọi để chẳng những mang những đặc tính nữ giới đặc thù của mình được Thiên Chúa tạo dựng và ban tặng như là một ân huệ đến cho tất cả những ai họ có dính dáng liên hệ. Ngoài ra, họ cũng đáp ứng một ơn gọi riêng, như trường hợp của các người nữ được Chúa Giêsu gặp gỡ trong các Phúc Âm. Chẳng hạn như Maria Mai Ðệ Liên có ơn gọi khác với Maria Mẹ của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đã gọi tôi vào năm tôi 20 tuổi với tâm trạng vô thần. Từ hồi đó, tức vào năm 1958, tôi đã có 3 hình ảnh về nữ giới: hình ảnh thứ nhất là Scarlett O’Hara của cuốn phim "Bay Theo Chiều Gió", tiêu biểu cho một thứ nữ giới "femme fatale" lòe loẹt; hình ảnh thứ hai là nhân vật mang tên Melanie, cũng trong cùng cuốn phim này, tiêu biểu cho một thứ nữ giới truyền thống, dịu dàng, nhân ái, hiền lành; và hình ảnh thứ ba là Katherine Hepbum, một nữ kịch sĩ, tiêu biểu cho một thứ nữ giới phóng khoáng, dí dỏm, trí thức hơn.

Khi tôi gặp gỡ các người phụ nữ Công Giáo vây quanh đại triết gia Dietrich Von Hildebrand, sau đó tôi đọc về các vị nữ thánh nhân, tôi mới lạ lùng thấy được rằng có một số nữ nhân thánh đức có thể hăng máu như Scarlett nhưng được ân sủng biến đổi, dịu dàng như Melanie nhưng không yếu đuối, nổi tiếng và thu hút như Katherine Hepburn nhưng không nghiệt ngã.

Khi trở thành một người Công Giáo, tôi cũng không biết rõ tôi phải trở thành một thứ nữ giới nào nữa, nhưng tôi biết rằng nó phải là một cái gì đó tuyệt vời tốt đẹp hơn việc chỉ là một nhóm tế bào nở ra thành một thứ bản ngã, siêu ngã và id theo kiểu của bác sĩ phân tâm học Sigmund Freud, như hầu hết các nhà vô thần nghĩ về bản tính hạn hẹp của tất cả mọi con người.

Vấn: Ðề tài về vấn đề hồi niệm tâm linh của bà trong cuốn sách này là gì? Tại sao bà cảm thấy bị thúc đẩy viết về niềm vui được làm một người nữ của Thiên Chúa?

Ðáp: Phần đóng góp của tôi trong cuốn sách này mang tựa đề là "Niềm Vui Ðược Làm Người Nữ của Thiên Chúa". Tôi đã cảm thấy bị thúc đẩy để bày tỏ niềm vui của mình vì rất nhiều phụ nữ Công Giáo lãnh nhận phép rửa như trẻ em đã không hiểu được cái tương phản giữa tính cách trống rỗng nơi vai trò nữ giới theo vô thần với cái phong phú của ơn gọi nữ giới Công Giáo.

Sau khi bị bắn gục bởi cố gắng trở thành một Katharine Hepburn theo kiểu học hỏi triết lý, cũng như bởi cố gắng song bất thành để trở thành một Scarlett O’Hara theo kiểu cách của những hành động yêu thương rắc rối, tôi đã có ý đi đến chỗ tự tử.

Cho dù có nhiều phụ nữ trẻ Công Giáo hiện nay đang thất vọng vì những kinh nghiệm thê thảm trong thời thơ ấu, cũng có rất nhiều người thuộc thời của tôi được dưỡng dục với cảm quan làm nữ giới là dịp để được tình yêu làm cho nên viên trọn: tình yêu Thiên Chúa, tình yêu người nghèo, tình yêu gia đình theo ơn gọi sống đời tu trì, sống đời hôn nhân, sống đời làm mẹ hay sống đời độc thân.

Cho dù đời sống hôn nhân và gia đình của tôi xẩy ra một số thảm cảnh kinh hoàng, tôi vẫn rất hạnh phúc say mê tâm hồn cũng như thân thể của người chồng tương lai của mình. Tôi rất hạnh phúc cảm nhận cái cá thể đặc thù nơi mỗi một người con của tôi, cho dù tôi cảm thấy việc dưỡng dục chúng rất ư là khó khăn. Nhất là, hay biết mấy đối với những triết gia, thành phần cả ngày thường suy nghĩ về những tư tưởng, ra tay dạy cho những đứa nhỏ cách cột giây giầy của chúng?

Cho dù có nhiều vấn đề đối với việc làm một phụ nữ giáo sư trong một lãnh vực triết học hầu hết của nam nhân, tôi cũng cảm thấy hân hoan giảng dạy theo kiểu cách căn bản của nữ giới, ở chỗ phối hợp đầu óc với con tim, chú trọng nhiều tới các nhu cầu của từng sinh viên một.

Trên hết, niềm vui được làm một người nữ của Thiên Chúa là được trở thành một người yêu của vị tình nhân thần linh toàn hảo như được cảm nghiệm thấy nơi việc Hiệp Lễ hằng ngày.

Vấn: Trong một thế giới đầy những căng thẳng và đấu tranh, một người nữ Kitô giáo có thể mong đợi được hưởng bao nhiêu hạnh phúc ở phía bên này của thiên đường?

Ðáp: Không một người nào, dù nữ hay nam, có thể được hạnh phúc trên đời này nếu họ không có những mục đích thực tế. Nếu mục đích của quí vị là loại trừ trên thế gian này hay trong đời sống riêng của mình tất cả mọi thứ căng thẳng và đấu tranh, quí vị sẽ không bao giờ được hạnh phúc cả.

Nếu mục đích của quí vị là sự dụng những tặng ân của Thiên Chúa để yêu thương từng người Thiên Chúa sai đến cho quí vị mỗi ngày, bằng việc hiến cho họ những nụ cười an ủi, bằng việc khích lệ họ, bằng việc cảm thông và hỗ trợ những khó khăn thử thách của họ, thì quí vị mới luôn cảm thấy hạnh phúc, cho dù có ở giữa tình trạng căng thẳng và tranh đấu.

Người nam bình thường cảm thấy hạnh phúc một cách nào đó khi đạt được những mục tiêu hoạt động cho dù đời sống tư của họ không cao cả gì. Thế nhưng, hầu hết nữ giới, vì những lý do tôi sẽ cắt nghĩa sau, sẽ không hạnh phúc tí nào nếu họ không ban tặng tình yêu cho những người khác một cách thân tình, cho dù họ có hoạt động tốt đẹp trong việc làm của họ đi nữa.

Vấn: Những yếu tố chính yếu nào khiến cho phụ nữ Kitô giáo cảm thấy không được hạnh phúc?

Ðáp: Những mong ước không thực tế về mình cũng như về kẻ khác là những gì làm cho chúng tôi cảm thấy không được vui. Những thứ ảo tưởng cho là mình mỹ miều, thông minh và thành đạt nhiều theo nghĩa thế gian, hay những thứ ảo tưởng trong vấn đề tìm kiếm một người bạn trai tuyệt vời, một người chủ, một người chồng, một vị chủ chiên trọn hảo v.v. đều là những gì dẫn tới chỗ vỡ mộng và cay đắng.

Bình thường thì những thứ nhu cầu này phát xuất từ thời thơ ấu thiếu an vui. Một người con gái được thương mến vì bản thân thực hữu nữ nhi của mình, kể cả những yếu kém và giới hạn của mình, có lẽ sẽ ít tìm kiếm những thứ bù đắp khen tặng cho sự thành đạt bề ngoài của mình.

Ðối với nữ giới Kitô hữu thì vấn đề này có thể mặc hình thức muốn trở thành một người môn đệ hoàn hảo của Chúa một cách đặc biệt, trái ngược với việc làm một tội nhân cần phải gắng gỏi như tất cả mọi người khác và phó mặc cho Thiên Chúa việc làm cho chúng ta trở thành những vị thánh theo đường lối chuyên biệt thường thương đau của Ngài. Việc tôn thờ ngẫu tượng đối với những hình ảnh mơ tưởng về bản thân và việc khâm phục lý tưởng bất khả đạt khác đều là những gì dẫn tới bất mãn và thất vọng.

Chúng ta cần phải nhận mình là những tội nhân nhỏ bé đáng chê cười, yếu đuối mỏng dòn, nỗ lực vươn lên, những tội nhân cần đến lòng xót thương và ơn tha thứ. Chúng ta càng tin là chúng ta được thứ tha chúng ta càng có thể tha thứ cho kẻ khác.

Vấn: Những yếu tố nào làm tăng thêm cơ hội để phụ nữ Kitô giáo cảm thấy hạnh phúc ở đời này, và tại sao lại như thế?

Ðáp: Những người phụ nữ hạnh phúc là những người biết làm giãn cơn khát khao của mình về một thứ tình yêu tuyệt đối ở nguồn suối tình yêu của Chúa Giêsu. Việc làm giãn cơn khát khao này cũng có thể xẩy ra với cả những đòi hỏi yêu thương thấp hơn về những con người hạn hữu, bằng cách tri ân đáp ứng về hết mọi điều thiện do cũng những con người hạn hữu ấy cống hiến cho mình mỗi ngày, bất kể họ bộc lộ cả những điều tiêu cực khác.

Vấn: Câu trả lời của bà vừa rồi có thể áp dụng cho cả nam lẫn nữ. Theo bà nghĩ thì ở đây hình thức đặc biệt nào giành cho người phụ nữ?

Ðáp: Tôi nghĩ rằng cây bút tuyệt đại đã nói về nữ giới Kitô giáo là Edith Stein, một phụ nữ duy nhất vừa là giáo sư vừa là triết gia, rồi vừa là nữ tu Camêlô vừa là một vị thánh tử đạo.

Thánh Edith Stein dạy rằng vì thân thể của nữ giới là để làm nhà ở cho một hữu thể con người tí hon, một hài nhi, thậm chí cả những người nữ giống như thánh nữ không thụ thai cũng có sẵn một khuynh hướng muốn sống thân mật với những người khác. Rốt cuộc thì "những người mẹ" lừng danh nhất của thế kỷ 20 đó là Mẹ Têrêsa Calcutta và Mẹ Angelica, không mẹ nào là mẹ về thể lý cả.

Về phương diện tiệu cực thì ước muốn sống thân mật được bộc lộ qua tính cách tò mò tọc mạch quá độ. Về phương diện tích cực thì nó cống hiến cho nữ giới một góc cạnh của việc dưỡng nuôi và đồng cảm. Bởi thế, tôi xin được nói thêm là những khuynh hướng yêu thương bị ngăn trở bởi việc đắng cay không chịu thứ tha là những gì biến nữ giới đặc biệt trở thành một con người khốn khổ.

Vấn: Nam nhân đóng góp những gì vào niềm hạnh phúc của nữ giới Kitô giáo?

Ðáp: Những nam nhân thánh đức trong Thánh Kinh từ Abraham tới Thánh Phaolô đều là những nam nhân cứng cáp, bênh đỡ, cung ứng, khôn ngoan, thông minh và lãnh đạo. Nữ giới tìm kiếm như thế nơi nam nhân Kitô giáo, bởi vì cho dù là những nữ nhân tốt lành cũng có cùng những tính chất ấy theo hình thức của một nữ nhân, nam nhân tốt lành cần phải có những phẩm chất ấy theo hình thức nam tính của mình.

Nữ giới, dù độc thân, lập gia đình, làm mẹ hay sống đời tận hiến, đều lấy làm sung sướng mang các tặng ân của mình ra phục vụ bổ khuyết khi sống với nam nhân.

Trái lại, nam nhân cũng có tặng ân khác có thể mang đến cho người nữ, thành phần nữ giới cần cảm thấy được mến chuộng. Một nam nhân có thể là một con người tuyệt vời ở việc lãnh đạo, bênh đỡ và cung ứng cho những thân hữu nữ giới của mình, nữ giới đồng nghiệp của mình, nữ giới phu nhân của mình, nữ giới giáo xứ của mình, thế nhưng nếu nam nhân này không lấy gì làm thích thú nơi họ trong việc đáp ứng những cá tính chuyên biệt của họ, họ sẽ cảm thấy họ bị lừa dối.

Tại sao? Thiên Chúa, Ðấng là tình yêu, đã không tạo dựng nên chúng tôi như là những ngôi vị sao bản mà là những ngôi vị cá thể chuyên biệt. Khi tạo dựng nên chúng ta có nam có nữ, Ngài đã muốn nữ giới cảm nhận được những cái tôi chuyên biệt của nam nhân nơi đời sống của họ và muốn nam nhân cũng cảm nhận những cái tôi chuyên biệt của nữ giới nơi đời sống của họ.

Ngày xưa, khi mà hầu hết nam giới làm việc ở ngoài nhà và hầu hết nữ giới làm việc ở trong nhà, nữ giới cảm thấy xấu nếu họ bị đối xử như là một thứ lao dịch tại gia, và nam nhân cũng cảm thấy xấu nếu họ chỉ được khen tặng về đồng lương của họ. Trong thời đại chúng ta đây, việc thiếu cảm nhận về khía cạnh nồng hậu riêng tư này vẫn còn hiện diện ở những hình thức khác.

Tôi tin rằng chúng ta còn phải bước đi lâu lắm mới tới được chỗ liên hệ nam nữ theo những gì Chúa Giêsu và Mẹ Maria muốn thấy nơi họ.

Vấn: Ðức tin và mối liên hệ với Chúa Giêsu đóng vai trò ra sao nơi hạnh phúc của một người nữ? Nơi việc chữa lành thiêng liêng cho một tình trạng bất hạnh?

Ðáp: Kinh nghiệm của tôi đó là những người nữ nào đi lễ hằng ngày thường xuyên bao nhiêu có thể, (tôi đã bỏ hai đứa nhỏ sinh đôi của tôi trong một chiếc xe đẩy để tham dự việc hiến lễ và hiệp lễ, cho dù cặp sinh đôi này có vùng vẫy vì lâu la), để Chúa Giêsu có thể đến trong thân xác của họ làm cho họ tràn đầy yêu thương.

Trong tông thứ về "Phẩm Giá và Ơn Gọi của Nữ Giới", Ðức Gioan Phaolô II vạch ra rằng bất kể phụ nữ có bị đối xử thậm tệ đến đâu chăng nữa thì phẩm giá của họ cũng phát xuất từ việc họ kết hợp với Thiên Chúa.

Ðối với tôi, Thánh Lễ hằng ngày, việc tôn thờ Thánh Thể và việc liên lỉ đối thoại trong nguyện cầu với Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse là những gì ban cho tôi sự bình an và niềm vui ngay cả trong những lúc đầy khốn khó, chẳng hạn như trong một thời gian ngắn xẩy ra một loạt cái chết tự nhiên của cha mẹ tôi và chồng tôi, cũng như cái chết của thằng con trai tự vẫn của tôi.

Vấn: Giáo Hội có thể làm gì để giúp đỡ những người phụ nữ phải tranh đấu với niềm hạnh phúc?

Ðáp: Tôi thấy có nhiều phát triển nơi thừa tác vụ nữ giới cho nữ giới ở cấp giáo xứ. Tình trạng thuận lợi về các vị cố vấn Kitô giáo cũng giúp rất nhiều. Tôi đã sử dụng nhiều việc giúp đỡ của các trị liệu viên tâm lý cũng như của các vị linh hướng để đi vào tận căn gốc của những thái cực cảm xúc.

Johnnette Benkovic vừa mới bắt đầu một phong trào gọi là Nữ Giới của Ân Sủng để mở màn những nhóm học hỏi tại các giáo xứ, nơi nữ giới có thể học hỏi hơn nữa về vẻ đẹp của giáo huấn Giáo Hội cũng như để nâng đỡ nhau trong tình thân hữu và nguyện cầu.

Ðaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ tài liệu được Zenit phổ biến ngày 29/1/2004.


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu 
E-mail : ducme@cuuthe.com