TRONG DÒNG ÐỜI 
NHẬN TỘI
Ï

Lm Phạm Quốc Hưng, CSsR. 

Một nữ tu sau khi xem phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô của đạo diễn Mel Gibson nhận xét: "Sau khi xem phim, ai nấy đều im lặng ra về vì họ nhận ra chính tội của mình đã gây ra cuộc thương khó và cái chết kinh hoàng của Chúa Giêsu."

Sau khi xem phim, có rất nhiều người nhận biết tội mình, khóc than sám hối và xưng tội với linh mục trong tòa giải tội.

Nhưng cũng có những phạm nhân muốn thú tội công khai và sẵn sàng lãnh án phạt để đền tội với hy vọng được ơn cứu độ của Chúa Kitô. Tuần Báo National Catholic Register số ra ngày April 11-17, 2004 cho biết có ít là bốn phạm nhân đã ra đầu thú với nhà chức trách vì bị đánh động lương tâm sau khi xem phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitoâ.

Người đầu tiên là anh Dan Randall Leach II, một thanh niên 21 tuổi ở thành phố Rosenberg, miền Nam Texas. Ngày 07/03/2004, sau khi xem phim, anh đã tuyên bố ở nhà thờ rằng anh cần phải thú tội công khai vì anh muốn hưởng nhờ ơn cứu chuộc. Rồi anh cùng đi với cha mẹ anh đến đầu thú tại Phòng Cảnh Sát Quận Ford Bend tại Richmond. Ngày 19/01/2004, khi xác bạn gái của anh là cô Ashley Nichole Wilson, 19 tuổi, được mẹ cô phát hiện tại chung cư của bà ở thành phố Richmond, Texas, nhà chức trách tin rằng cô ta đã tự tử. Nhưng Leach cho biết chính anh đã xiết cổ giết cô ta và dàn cảnh cho người ta nghĩ rằng cô đã tự tử. Anh giết cô ta vì tin rằng cô đã có thai với anh, và anh không muốn nhận con và liên lụy với cô. Nhưng nhân viên điều tra cái chết của cô cho biết cô ta không có thai.

Bà Jeannie Gage, thông tín viên của Phòng Cảnh Sát Quận Ford Bend, cho biết Leach nhìn nhận cuốn phim là một trong những lý do khiến anh ra đầu thú. Bà nói rằng việc một người tự ra thú tội như vậy là một điều hiếm thấy.

Bảy ngày sau, ông James Anderson, 51 tuổi, trở thành phạm nhân thứ hai ra đầu thú vì bị đánh động lương tâm sau khi xem cuốn phim. Ông đến Phòng Cảnh Sát Quận Palm Beach để thú tội đánh cướp nhà băng từ hơn hai năm trước. Ngày 04/12/2001, Anderson đã đánh cướp First Union Bank tại Palm Beach Gardens. Ông ta đã giật được 25,000 Mỹ kim từ một nữ nhân viên của ngân hàng.

Ngày 30/03/2004, một phạm nhân khác đã ra đầu thú với cảnh sát tại thành phố Mesa, Arizona. Ðó là anh Turner Lee Bingham. Sau khi xem phim, anh đã ra thú tội và xin lỗi vì đã ăn trộm 80 Mỹ kim tại một cửa tiệm tại thành phố Mesa trước đó ít lâu. Anh cũng tự thú năm sáu lần ăn trộm trước đó. Cảnh sát viên Ruben Quesada của thành phố Mesa nói với báo Phoenix East Valley Trubune: "Anh ta đã nói đến việc sau khi xem phim của Mel Gibson... đó là động cơ khiến anh ra đầu thú. Ðây là lần đầu tiên tôi được biết."

Ngày 27/03/2004, một người sát nhân khét tiếng tân-phát-xít ở nước Na Uy là Johnny Olsen đã tự thú chính anh là người chủ mưu trong hai vụ nổ bom năm 1994 và 1995 tại trụ sở của một tổ chức giới trẻ chống phát xít tại Na Uy. Trước đó, anh đã bị án tù 18 năm sau khi giết hai người trẻ tại Hadeland, Na Uy năm 1981. Sau khi ở tù 12 năm, anh được thả ra với sự giám sát. Cảnh sát đã nghi ngờ anh là thủ phạm đặt bom nhưng không có bằng cớ để bắt anh.

Luật sư Fridtjof Feydt của anh nói: "Cuốn phim khiến anh nhận ra rằng anh phải đưa tay nhận tội. Anh đã luôn nghĩ đến Kitô giáo, tội, hình phạt, đền tội, đau khổ và hối cải suốt 10 năm tôi được biết anh. Nhưng cuốn phim về Chúa Giêsu đã tạo ra sự khác biệt. Bây giờ anh cho thấy anh hối hận thực sự và sẵn sàng đền bù."

Tâm lý gia Công Giáo Paul Vitz, giáo sư Ðại Học New York, đưa ra lý do cho thấy tại sao cuốn phim khiến người ta thêm lòng sám hối: "Người ta trở nên tốt hơn nhờ xem cuốn phim này. Cái chết vô tội của Chúa Giêsu làm gia tăng cảm thức tội lỗi nơi người khác, những người cảm thấy tội lỗi vì những việc sai trái đã làm. Nó khiến họ nhận biết sự nghiêm trọng của tội lỗi của họ, để rồi họ phải đối diện với nó và được giải thoát nhờ thú tội."

Về phương diện pháp lý, Cảnh sát viên Jim Pokluda ở Phòng Cảnh Sát Quận Ford Bend, Texas nhận xét về cuốn phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô như sau: "Nó là một cuốn phim rất mạnh. Nó khiến người ta nghĩ hai lần về bất cứ tội nào đã phạm" (Los Angeles Times Mar. 26, 2004)

Bốn vụ thú tội trên đây là những chứng từ cụ thể cho vô vàn những cuộc trở lại như hoa trái tâm linh mà cuốn phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô mang lại.

Ngay ở đầu phim, đạo diễn Mel Gibson đã trích lời ngôn sứ Isaia: "Người đã bị nghiền nát vì tội vạ chúng ta. Người đã bị thương tích bởi lỗi phạm chúng ta. Nhờ thương tích của Người mà chúng ta được chữa lành" như chủ đề của nội dung cuốn phim. Hơn nữa, như để xác nhận rằng chính bản thân ông cũng can dự vào việc gây ra cuộc thương khó và cái chết của Chúa Kitô qua tội của riêng mình, đạo diễn Mel Gibson đã cho quay bàn tay của chính ông đang cầm chiếc đinh đóng vào bàn tay Chúa Giêsu trong phim.

Tội lỗi và ân sủng, chủ đề của cuốn phim, cũng chính là chủ đề của toàn bộ Thánh Kinh và lịch sử cứu độ: Con người phạm tội, Thiên Chúa thứ tha, quỷ ma cố chấp!

Chính khi nhận biết tội lỗi của mình, con người cảm thấy cần được thứ tha và chữa lành, cần một Ðấng Chuộc Tội. Và đó là khởi điểm của ơn cứu độ! Trái lại, khi chối bỏ thực tại tội lỗi, người ta cũng chối bỏ công trình cứu chuộc của Thiên Chúa nơi Chúa Kitô. Ðó cũng là chối bỏ ơn cứu độ Chúa thương ban!

Thánh Gioan Tông Ðồ đã nói đến việc nhìn nhận và xưng thú tội lỗi như khởi điểm của ơn cứu độ như sau: "Nếu ta nói: ta không có tội, thì ta tự lừa dối mình, và sự thật không có trong ta. Nếu ta xưng thú tội lỗi ta, thì Người trung tín và công chính đủ để tha thứ tội lỗi cho ta, và tẩy sạch ta khỏi mọi điều bất nhân. Nếu ta nói: ta đã không phạm tội, thì ta kể Người là kẻ nói láo, và lời Người không có trong ta. Hỡi anh em, những con thơ bé, tôi viết các điều này để anh em đừng phạm tội, Nhưng nếu có ai trót phạm tội, thì này ta có Ðấng bàu chữa nơi Cha, Ðức Giêsu Kitô, Ðấng Công Chính. Và Ngài là hy sinh đền tạ các tội lỗi của ta, không những tội lỗi của ta mà thôi, mà của tất cả thế gian nữa!" (1 Jn 1:8-2:2).

Khi đọc được lời nhận định về cuốn phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô của Tiến Sĩ Tâm Lý Paul Vitz trên Tuần Báo National Catholic Register, tôi nhớ đến buổi học hỏi với ông khi tôi tham dự khóa tu nghiệp linh mục tại New Jersey mùa hè năm 1998. Ông đã cho chúng tôi biết ông vốn là một người vô thần đã trở lại Công Giáo vì nhận ra tính cách chân thực của đạo Chúa. Theo ông, đức tin Công Giáo, vì chứa đựng sự thật về Thiên Chúa và con người, đích thực là nền tảng vững chắc giúp người ta hiểu sâu và hiểu đúng hơn về khoa tâm lý.

Ông nói với chúng tôi: "Phần lớn người ta bị bệnh tâm thần là vì hai lý do: họ không chịu nhận biết tội của mình hay không biết tha thứ cho người khác. Các linh mục là những người nắm lá bài cao nhất ở đây. Vì qua tay linh mục nơi bí tích giải tội, người ta được Thiên Chúa tha thứ tội lỗi để sống đời sống mới."

Vì vậy, tôi thường nói với hối nhân trong tòa cáo giải là: "Phạm tội là điều xấu. Nhưng sự nhận biết tội mình, để sám hối, xưng thú, đền bù và sửa đổi lại là một hồng ân vĩ đại của Chúa." Ðức Cha Fulton J Sheen thường nói: ‘Tội không phải là điều xấu nhất. Chối tội mới là điều xấu nhất. Chính vì chúng ta từng phạm tội, nên chúng ta mới có thể gọi Ðức Giêsu là Ðấng Chuộc Tội của chúng ta’."

Các chủ chăn trong những thập niên gần đây thường than phiền rằng điều đáng sợ nhất trong thế giới ngày nay là sự đánh mất cảm thức tội lỗi nơi con người hiện đại.

Cuốn phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô của Mel Gibson chính là phương thế Chúa Thánh Thần dùng để gây lại cảm thức tội lỗi nơi con người hôm nay để họ có thể sám hối và được ơn cứu độ. Thực vậy, nơi Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh, người ta nhận biết cả hai thực tại tâm linh: sự kinh hoàng của tội lỗi con người và tình yêu cứu độ tuyệt vời của Thiên Chúa.

Ðức Cha Fulton J. Sheen thường diễn tả điều này cách sống động như sau:

"Trong đêm Bữa Tiệc Ly Chúa chúng ta nói đến ba hệ quả của Chúa Thánh Thần. Một trong ba điều đó là: ‘Người sẽ luận tội các ngươi vì các ngươi không tin vào Ta’. Làm sao chúng ta nhận biết mình là tội nhân? Nhờ Chúa Thánh Thần. Không phải vì chúng ta lỗi luật. Không có người lái xe nào mà không hề lỗi luật vượt quá tốc độ. Có bao giờ bạn dựa vào tay lái và đọc Kinh Ăn Năn Tội không? Không ai thực sự hối hận vì lỗi luật, trừ phi bị bắt. Luật dành cho người bất toàn. Chúa chúng ta liên hệ tội với việc không tin: ‘Vì các ngươi không tin vào Ta’. Nếu chúng ta đã không tin vào Người, thì chúng ta đã đóng đinh Người. Vậy tội là gì? Tội là làm đau người bạn thương. Ðó là tội.

"Cuộc đời của mỗi một người chúng ta đã được viết xuống. Tượng Chịu Nạn là tự truyện đời tôi. Máu là mực. Những cây đinh là bút. Da là giấy. Trong mỗi đường lằn trên thân mình ấy tôi có thể đọc thấy đời tôi. Nơi mão gai, tôi đọc thấy sự kiêu ngạo của tôi. Nơi đôi tay bị đóng đinh, tôi nhận thấy sự tham lam và ham hố của tôi. Nơi tấm thân treo như tấm giẻ thẫm máu của Người, tôi đọc thấy sự dâm đãng của tôi. Nơi bàn chân bị đâm thâu, tôi có thể tìm thấy những lần tôi lìa xa Người và không để cho Người đuổi theo. Bất cứ tội nào bạn có thể nghĩ đến đều được viết ở đó. Ðây là điều Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta."

Chính vì suy nghĩ như vậy nên khi đến thăm trại tù, Ðức Cha Sheen đã nói với các tù nhân trong trại: "Ðiều khác biệt duy nhất giữa các anh và tôi là các anh bị bắt khi phạm tội còn tôi thì không!"

Mùa Chay 2004 với sự xuất hiện của cuốn phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô đã trở thành Mùa Chay ơn phúc và đáng nhớ nhất đời tôi. Tôi đã đi xem cuốn phim này nhiều lần, không phải để thưởng thức nhưng để đền tội, theo lời một tác giả ẩn danh viết về Thánh Maria Mađalêna:

"Bạn tưởng Mađalêna được tha thứ cách rẻ mạt ư? Tình yêu chỉ xin nàng một điều: Leo lên Ðồi Canvê, đứng ở chân Thánh Giá và chiêm ngắm những khổ hình kinh khiếp của đối tượng cao cả nhất của tình yêu của nàng. Nàng sẽ không được phép nói một lời hay làm một dấu hiệu nào để thoa dịu những đau khổ của Người hay khích lệ Người. Vậy nên người phụ nữ tội lỗi này đã làm việc đền tội ở đó trong một lối lạ lùng và kinh khủng nhất.

"Và ở đó nàng học biết điều mà nàng chưa hề biết trước đây: sự ghê sợ và thù hằn của sự xúc phạm dành cho uy linh của Thiên Chúa siêu việt. Tội lỗi của nàng, trong cái nhìn tươi mát của Chúa Kitô ở Bêtania, có chiều kích tương hợp con người. Ở Canvê, nàng bỗng nhận biết sự ngút ngàn của tội nàng, khi sự mãnh liệt của đức công bằng của Chúa Cha được tỏ hiện, ngay cả không tha cho Con Một Người. Nàng phải tận mắt chứng kiến sự đền bù đắt giá vô hạn chừng nào đã được thực hiện chính xác cho một sự xúc phạm gian ác vô cùng của chính nàng."

Lần cuối tôi đi xem phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô là trưa Thứ Sáu Tuần Thánh ngày 09/03/2004. Lần này, tôi không phải trả tiền vé vì một đài phát thanh vùng Los Angles đã tình nguyện trả thay cho tất cả mọi người xem hai xuất vào trưa và chiều Thứ Sáu Tuần Thánh. Tôi cảm kích vì tinh thần tông đồ của những người chủ trương đài phát thanh ấy. Khi ra về, tôi cảm thấy buồn buồn vì nghĩ đến chỉ còn ít ngày nữa các rạp xinê sẽ không còn trình chiếu cuốn "phim thánh vô cùng" này. Lúc ấy, Cuộc Thương khó của Ðức Kitô sẽ bị phai mờ hay biến mất nơi tâm trí của nhiều người. Tình Chúa sẽ bị lãng quên, tội người sẽ còn tiếp tục!

Thật hạnh phúc và may mắn khi đức tin cho tôi biết rằng Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô vẫn được làm mới lại cách sống động và linh nghiệm hơn cả trong cuốn phim tuyệt phẩm trên nơi Thánh Lễ tôi cử hành mỗi ngày. Ðức tin cho tôi nhận biết tấm Bánh Thánh trên tay tôi chính là Thân Mình rách nát đau thương của Chúa Giêsu, và ly Rượu Thánh tôi nâng lên chính là Chén Cứu Ðộ chứa đựng Máu Thánh Người đã đổ ra để tẩy sạch tội tôi. Và tôi vẫn được phúc cùng Mẹ Maria tưởng nhớ Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô và kết hợp với Thánh Tâm Thánh Thể Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh Thánh Giá mỗi ngày khi dâng lễ và hiệp lễ, để được Chúa thanh tẩy và thánh hóa hồn tôi, soi sáng và sưởi ấm đời tôi.

Mẹ Hội Thánh thật khôn ngoan trong việc nhắc tôi ý thức thân phận yếu hèn tội lỗi của mình để có được tâm tình khiêm nhường sám hối thẳm sâu mỗi khi tiến đến bàn thánh dâng lễ qua lời mời gọi sám hối đầu lễ: "Chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta để xứng đáng cử hành Thánh Lễ."

Lạy Mẹ Maria là Mẹ Ðồng Công Cứu Chuộc, xin Mẹ giúp con biết in đậm ghi sâu những hình ảnh đau thương của Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh trong phim Cuộc Thương Khó của Ðức Kitô vào lòng trí con, giúp con ý thức sâu xa sự ghê sợ của tội lỗi con và cảm nhận trọn vẹn tình yêu cứu độ ngút ngàn Chúa dành cho con, để từ nay con luôn sống trong tâm tình khiêm nhường sám hối, yêu mến biết ơn và quảng đại hiến dâng, để đón nhận ơn cứu chuộc chan chứa nơi Người và trở nên tông đồ của ơn sám hối. Amen.

(April 20, 2004)

___________________________________________________________________________

KỶ VẬT SAU CÙNG

Thứ Sáu Tuần Thánh năm nay nhằm vào ngày 9/3/2004. Ðây cũng chính là ngày giỗ hai năm của Cha Christopher Lê Huy Bảng, CSsR, người linh mục đàn anh khả kính cùng dòng của chúng tôi. Ngài cũng là vị linh mục quá vãng mà tôi nhớ đến và cầu nguyện cho nhiều hơn cả, vì Chúa đã cho tôi những kỷ niệm thật đẹp và khó quên với ngài.

Ngài vốn là Cha Giáo Tập đầu tiên của Phụ Tỉnh Hải Ngoại của chúng tôi. Vì thế, khi bắt đầu trách nhiệm trông coi Tập Viện năm 1998, tôi đã xin ngài ban phép lành và cầu nguyện cho tôi. Tôi muốn lãnh nhận trọn vẹn lòng yêu mến ơn gọi và đặc sủng Nhà Dòng nơi ngài để tiếp tục truyền lại cho các sĩ tử Cứu Thế tương lai.

Lòng yêu mến ơn gọi sĩ tử Cứu Thế nơi Cha Christopher được thể hiện qua mẩu chuyện sau do em ngài thuật lại như sau: Ðể mừng ngài dịp thượng thọ 80 tuổi, gia đình người em ngài ở California có đặt may cho ngài hai chiếc áo gấm thật đẹp, thật sang. Họ ngỡ rằng hôm lễ thượng thọ Cha sẽ mặc áo gấm, nhưng hôm ấy Cha vẫn mặc áo dòng. Cha nói với thân nhân: "Anh cảm ơn các em và các cháu đã thương mến sắm áo đẹp cho anh. Chiếc áo gấm đẹp và sang đấy, nhưng không sánh được với chiếc áo dòng anh đang mặc đây. Ai có tiền cũng có thể đặt may và mặc áo gấm đẹp sang được. Còn áo dòng là dấu chỉ ơn gọi thánh hiến, và ơn gọi chỉ có Chúa mới ban tặng được thôi. Vậy nên anh vẫn thích mặc áo dòng hơn để tỏ lòng yêu mến ơn gọi."

Học giả Lê Huy Mục, em trai của ngài, quý mến viết tặng ngài mấy câu thơ sau:

"Trong Dòng ai đẹp bằng Cha

Áo đen, cổ trắng, lại thêm hạt cườm.

Hạt cườm, cổ trắng, áo đen.

Yêu đời mà chẳng bon chen với đời."

Trong bài giảng lễ an táng của ngài, tôi đã nhắc lại mẩu chuyện trên. Chiếc áo còn là biểu tượng của tước phẩm mỗi người. Như tấm áo trắng ngày chịu Phép Rửa Tội chính là biểu tượng của ân sủng Chúa mặc cho mỗi người con yêu của Chúa, chiếc áo dòng chính là biểu tượng của tình bạn thiết Chúa Giêsu dành cho những người Ngài đặc tuyển trong ơn gọi thánh hiến. Ðây cũng là chiếc áo mà Cha mặc khi nằm trong quan tài. Với lòng yêu quý chiếc áo dòng như biểu tượng của ơn gọi thánh hiến trong Dòng Chúa Cứu Thế, chắc hẳn khi mang trên người chiếc áo dòng Cha Christopher cũng có cùng một tâm tình với ngôn sứ Isaia:

"Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Ðức Chúa,

Nhờ Thiên Chúa tôi thờ tôi hớn hở biết bao!

Vì Người mặc cho tôi áo hồng ân cứu độ.

Choàng cho tôi đức chính trực công minh

Tựa cô dâu điểm trang lộng lẫy" (Is 61:10)

Cha Christopher dù lớn tuổi nhưng tâm hồn rất tươi trẻ. Cha thích hát góp vui và kể chuyện tếu trong những lần sinh hoạt với anh em trong dòng và thích sống gần lớp trẻ. Ngài hay nói: "Hãy nhìn ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp! Chúa Giêsu mặc áo người lớn nhưng lại ở trong tay Mẹ. Muốn có được tâm hồn tươi trẻ, anh em hãy noi gương Chúa Giêsu ở trong vòng tay yêu thương của Ðức Mẹ."

Thấy anh em linh mục nào có tài giảng thuyết, ngài thực tình khen ngợi, khích lệ và cám ơn Chúa cho các anh em ấy. Ngài nói với anh em trong dòng: "Tôi nghĩ được nhiều điều thú vị và đắc ý lắm về Lời Chúa, nhưng chẳng biết diễn tả làm sao. Sao mà Cha X. hay quá cứ giảng thao thao bất tuyệt. Chúng mình là Cha Dòng Chúa Cứu Thế phải giảng cách chân thực, để khi nghe mình giảng xong, người ta sẽ nói về bài giảng của mình: ‘Ðó là Lời Chúa’."

Ngài thích kể lại kỷ niệm sau: "Có lần khi đến lúc giảng trong thánh lễ, tôi quên không mang theo tập giấy đã viết xuống bài giảng. Trí tôi kém không nhớ được, thế là tôi phải thực tình xin lỗi giáo dân và không giảng hôm ấy. Chúa thương, sau lễ mấy người giáo dân đã không chê trách tôi mà còn khen tôi khiêm nhường."

Khi được hỏi: "Nếu được nghe Chúa nói với Cha, Cha thích được Chúa nói với Cha lời nào nhất?" Ngài đã trả lời: "Này là Con Ta yêu dấu, rất đẹp lòng Cha." Ý lực cầu nguyện chi phối toàn bộ tâm hồn Cha Christopher là: "Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời." Ở đây, Cha đã nắm bắt được cốt lõi linh đạo của Thánh Tổ Anphong: Tất cả sự thánh thiện ở tại lòng yêu mến Chúa, và lòng yêu mến Chúa được thể hiện qua việc vui lòng đón nhận và thực thi thánh ý Chúa.

Cha Christopher đã thụ phong linh mục cùng năm với Ðức Thánh Cha Gioan-Phaolô II. Năm 1996, ngài đã được mời về đồng tế Thánh Lễ mừng Kim Khánh Linh Mục với Ðức Thánh Cha. Dịp này, Ðức Thánh Cha tặng ngài cũng như các linh mục cùng mừng Kim Khánh mỗi người một dây stola với huy hiệu giáo hoàng Totus tuus của ngài. Trước khi mất một vài tháng, ngài đã vui lòng tặng tôi dây stola ấy với lời chúc lành xin Chúa giúp tôi rao giảng Lời Chúa, giúp nhiều người nhận biết và yêu mến Chúa. Chúa Quan Phòng đã cho tôi dùng dây stola ấy lần đầu tiên để làm phép xác cho ngài, trong ngày ngài qua đời tại Nhà Dòng ở Houston, Texas.

Ngài đã trải qua cả năm đau đớn vì bệnh ung thư. Mấy hôm trước qua đời, những lúc đau đớn, ngài thường hôn Tượng Chịu Nạn với hình Chúa mang khố màu xanh da trời vẫn treo trong phòng ngài. Chắc chắn ngài đã tìm được sức mạnh và an ủi nhiều nhờ chiêm ngắm Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh.

Tối ngày 29/6/2002, hơn hai tháng sau ngày Cha Christopher mất, khi nói chuyện với cha quản lý, tôi tự dưng ngỏ ý muốn có một kỷ vật của Cha Christopher. Và tôi nói với cha quản lý là tôi chỉ muốn giữ Tượng Chịu Nạn Cha Christopher thường hôn kính trước khi qua đời mà thôi. Cha quản lý cho biết là các thầy học viện đã dọn sạch phòng Cha Christopher mấy hôm rồi, chắc không còn gì đâu! Dầu vậy, ngài cũng mở cửa phòng cha để tôi vào xem. Khi bước vào phòng, cả hai chúng tôi bỡ ngỡ khi thấy không còn gì trong phòng trừ Tượng Chịu Nạn mà tôi mong ước!

Tôi sung sướng ôm lấy Tượng Chịu Nạn đưa về phòng, lòng dạt dào cảm xúc tri ân vì Chúa và Mẹ đã quá tế nhị khi tỏ lòng yêu chiều tôi như thế! Cha quản lý cùng vui với tôi, nhưng ngài thêm một câu cũng thật ý nghĩa: "Không ai muốn lấy Thánh Giá cả!" Vì vậy, Tượng Chịu Nạn này vừa là kỷ vật sau cùng của Cha Christopher dành cho tôi, vừa là dấu chỉ tình yêu dịu ngọt Chúa Cứu Thế dành cho tôi.

Với các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, có lẽ không có kỷ vật nào quý hơn Tượng Chịu Nạn! Thật vậy, Cha Thánh Anphong thường nói rằng đối với các tín hữu Công Giáo, không có vật gì giúp họ ghi nhớ các chân lý đức tin cho bằng tượng sọ người và Tượng Chịu Nạn—tượng sọ người nhắc họ về tứ chung: sự chết, phán xét, thiên đàng và hỏa ngục; Tượng Chịu Nạn nhắc họ nhớ đến Tình Yêu Cứu Ðộ của Chúa Giêsu nơi Cuộc Thương Khó và Tử Nạn của Người. Khi Thánh Anphong gần mất, các cha trong dòng đem Tượng Chịu Nạn cho ngài hôn. Vì quý Tượng Chịu Nạn và nhận biết ngài là một đấng thánh, người ta đã đem đến nhiều Tượng Chịu Nạn khác nhau cho ngài hôn để dùng làm thánh tích sau này.

Vậy nên, trong nghi thức khấn lần đầu của Dòng Chúa Cứu Thế, sau khi khấn, các tân khấn sẽ được trao một Tượng Chịu Nạn để nhớ lời Chúa Giêsu: "Ai muốn theo Ta phải từ bỏ chính mình, vác thánh giá mình và theo Ta"(Mc 8:34). Và khi đi giảng đại phúc, các cha Dòng Chúa Cứu Thế thường mang theo một Tượng Chịu Nạn giắt vào đai lưng bên mình như để nhắc nhớ mọi người phải "thờ lạy và ngợi khen Chúa Kitô vì Chúa đã dùng Thánh Giá Chúa mà chuộc tội cho thiên hạ."

Ðiều này còn được minh họa nơi câu chuyện về Tượng Chịu Nạn đại phúc của Cha Bề Trên Cả đương nhiệm của Dòng Chúa Cứu Thế. Ðầu Năm Thánh 2000 khi hành hương giáo đô Rôma, tôi được đến thăm Cha Bề Trên Cả Joseph Tobin, CSsR tại phòng ngài. Ngài có vẻ vui mừng khi đem ra cho chúng tôi xem một Tượng Chịu Nạn ngài mang theo mỗi khi đi giảng đại phúc. Ngài nói rằng Tượng Chịu Nạn ấy là kỷ vật của một Cha Dòng Chúa Cứu Thế đã rửa tội cho ngài. Chính vị linh mục ấy đã khơi dạy ơn gọi Cứu Thế nơi ngài.

Sau khi vào dòng và trở thành linh mục, Cha Tobin lại trở thành bề trên nhà của vị linh mục ấy. Hơn nữa, trước khi vị linh mục lão thành ấy qua đời, cũng chính Cha Tobin đã là người đã xức dầu và giải tội cho ngài. Và Cha Tobin đã giữ lại Tượng Chịu Nạn đại phúc của vị linh mục ấy như kỷ vật sau cùng của ngài và tiếp tục sứ vụ Cứu Thế của Dòng Thánh mà ngài đã suốt đời theo đuổi.

Tôi còn nhớ đến những Tượng Chịu Nạn đặt trên quan tài trong nghi thức an táng các tín hữu Công Giáo. Ðã bao lần trong nghi thức cuối cùng ngoài nghĩa trang, tôi đã làm phép những Tượng Chịu Nạn ấy để trao cho người thân yêu nhất của người quá vãng. Tượng Chịu Nạn vì vậy đã trở thành kỷ vật sau cùng của người quá vãng dành cho người thân yêu còn lại nơi trần thế.

Ðó là kỷ vật của niềm tin, tình yêu và hy vọng: niềm tin vào sự sống đời đời nơi Chúa Kitô-Ðấng chính là Sự Sống Lại và là Sự Sống; tình yêu trong Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh thì mạnh hơn sự chết và tội lỗi, và hy vọng sẽ được sum vầy hợp nhất với nhau trên Thiên Quốc sau khi cùng hoàn tất hành trình đức tin nơi trần thế.

Tác giả Gương Chúa Giêsu hiểu rõ sức mạnh vô song của Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh nên đã viết: "Tất cả cố gắng, tất cả kinh nguyện, tất cả ước muốn con hãy nhằm một đối tượng duy nhất: từ khước mọi sở hữu và ở trần để theo Chúa Giêsu trần truồng, chết cho mình để sống muôn đời với Cha" (Q. III; Ch # 36).

Lạy Chúa Giêsu Chịu Ðóng Ðinh, xin hãy nên đối tượng duy nhất của lòng trí chúng con!

(April 21, 2004)


Home | Nguyet San | Bao Moi | Bao Cu  
E-mail : ducme@cuuthe.com