TỰ THUẬT (Kỳ 47)Thầy Marcel Nguyễn Tân Văn, C.Ss.R. Bình An Trong Nội Tâm Từ ngày xẩy ra chiêm bao, con lại trở về với cái chiến thuật "Bình thản", nghĩa là mặc cho khiêu khích hay đe dọa, con cứ một mực bình thản phó mình trong tay Chúa, con bắt chước như Têrêsa nhỏ, coi mình là bé bủn, bất tài, chỉ biết nép mình vào Chúa, và thành thật thưa với người rằng: Lạy Chúa, Chúa biết con bé mọn, mà kẻ thù con thì sức lực và cường bạo, chúng đông, và uy lực cao trổi, chúng có thể đàn áp con bằng một cái nháy mắt. Nhưng lậy Chúa! Chúa cao cả và quyền phép vô cùng, con xin nép mình con trong tay quyền phép Chúa. Cánh tay Chúa sẽ chiến thắng kẻ thù hồn con, và con, đời đời sẽ ca tụng Chúa là Thiên Chúa toàn năng. Tuy nhiên, không phải lúc nào con cũng phải dài lời như thế với Chúa. Với một lòng tín nhiệm hoàn toàn, một cái liếc nhìn dịu dàng, cũng đủ để Chúa động tình thương mà giúp con chiến thắng kẻ thù. Bao nhiêu lần gặp những tư tưởng viễn vông, hoặc những lời xích mích, quấy rối ơn kêu gọi, con điều tự hạ đến với Chúa một cách bất tài như thế, và vì thế con đã thắng kẻ thù một cách mau lẹ không thể tưởng. Không bao lâu, sự bằng an thấu nhập vào lòng con, và lần lần dẫn đưa con vào sâu trong đời sống nội tâm. Sự bằng an trong tâm hồn là như con đường đưa tới Ái Tình tuyệt đỉnh. Tuy nhiên, thánh giá hằng dõi theo con như bóng với người. Nhưng khi một linh hồn đã sống bằng sức mạnh tình yêu thì thánh giá chỉ là như bông hoa thơm ngát cho linh hồn thưởng thức một cách say mê. Bên Lòng Chúa Cũng trong thời kỳ này Chúa lên tiếng gọi con và trao đổi tâm tình cùng con. Con nhớ vào một buổi chiều yên lặng, trong giờ mặc niệm Chúa Giêsu hấp hối trên thánh giá. Ðang lúc con vừa xay bột làm bánh, đồng thời vừa âm thầm suy tưởng đến lòng tương yêu của Chúa chịu nạn. Bỗng nhiên, con cảm thấy một sự biến chuyển lớn lao trong tâm hồn, một cơn biến chuyển khiến lòng con phát rạo rực và cảm thấy như mình đã bị biến hóa theo một luồng tư tưởng mầu nhiệm. Con cảm thấy Chúa ở gần con quá, Chúa yêu con quá, và con chỉ biết ngây ngất trước một tấm tình yêu mênh mông vô hạn. Trong lúc ấy con nghe có tiếng dịu dàng nói cùng con: - Marcel, con yêu cha lắm không? - Lậy Chúa có, con yêu mến Chúa lắm, ngoài Chúa con không còn biết yêu ai, và con yêu Chúa lắm lắm. Câu truyện từ đó bắt đầu. Chúa Giêsu bắt đầu trao đổi tâm tình cùng con, bằng cách cho con nghe rõ tiếng người. Thoạt tiên khi nghe tiếng Chúa nói, con đã cho là một điều khó hiểu, tuy vẫn biết rõ ràng là tiếng Chúa, nhưng con không hiểu Chúa nói làm sao, và con nghe bằng cách nào? Nhưng thật sự vẫn nghe, song không phải bằng tai. Tuy nhiên ồn ào vẫn là cái cản trở lớn cho việc truyện vãn. Cũng như với tiếng nói của chị thánh Têrêsa, xưa nay con vẫn nghe và hiểu một cách rành mạch, nhưng con vẫn không hiểu tại sao con nghe mà những người quanh con thì lại chẳng bao giờ nghe như thế? Một hôm, vô tình con nhận được quyển sách lược tóm những điều Chúa Giêsu trao đổi cùng chị Bênigna Consolata của cha Lucas Lý phiên dịch, con mới hiểu về cách Chúa thân mật với các linh hồn một đôi tí, nhưng cũng đủ làm con hết phân vân, và giúp con càng thêm vững chắc trong giai đoạn mới, thời kỳ con được Chúa viếng thăm. Từ hôm đó, ngày nào con cũng được Chúa thân mật với. Chúa dậy bảo con những điều như xưa người đã dậy dỗ các thánh tông đồ. Người xử đối với con bằng tình cha con, Người thường dùng những lời nói tự nhiên, nhưng đầm ấm biết bao! Bao nhiêu những lời người nói là như những mồi lửa thiêu đốt trái tim con, khiến con có khi phải hồi hộp, hay có lần nghe rạo rực cả tâm can. Những lúc ấy hồn con như mê mệt, con có cảm tưởng như mình đã bị chìm đắm trong vực thẳm của yêu đương, hoặc đã biến hóa tiêu tan trong dòng Tình ái Chúa. Tuy nhiên tay chân con vẫn hoạt động, và công việc vẫn điều hòa trôi chẩy, chỉ có khác là con thấy thì giờ đi rất mau. Rồi không những Chúa nói, Chúa lại còn đòi nghe con nói nữa. Người rất hiền từ và dễ dãi. Người ôn tồn xin con thuật lại cho người nghe tất cả những mẫu truyện tỉ mỉ, như những công việc hằng ngày; có khó chịu với ai; những gì làm con đau khổ.v.v... Hoặc những câu truyện vui; những tính nết xấu, con cũng thành thật nói với Chúa, rồi xin Chúa sửa chữa cho. Sau khi nghe con thuật tả một cách cặn kẽ, và rườm rà, Chúa tỏ cho con hay biết người rất sung sướng được nghe con kể kể một cách thành thật, Chúa nói: - Cha sung sướng được thấy có một linh hồn yêu mến cha một cách chân thành như con. Con nên biết, những lời nói không duyên dáng như con, những mẫu truyện tỉ mỉ như con, đối với loài người họ cho là trẻ con, là rườm rà, nhưng đối với tình yêu Cha nó lại trở nên quí giá và hay tuyệt. Cha không thích gì bằng một mối yêu chân thành, có chân thành thì mới cặn kẽ, và không giấu diếm kẻ yêu một cử động nhỏ mọn nào. Con yêu Cha, con cứ thành thật với Cha đi, sự thành thật sẽ làm cho Cha ưa ở với con, tỏ lòng ra cùng con, và ban thêm lửa mến dạt dào cho con. Những giờ nguyện ngắm của con đã trở nên những buổi truyện trò êm thú. Chúa Giêsu vẫn một mực yêu thương, ân cần chỉ dẫn cho con rất nhiều điều lý thú về tình yêu của Người. Rất hay và rất nhiều. Nhưng đối lại, con chỉ có những mẫu truyện như con vừa diễn tả để hiến dâng cho Chúa. Thiết tưởng Chúa có lấy làm sung sướng, cũng chỉ vì tấm lòng thành thật của con. Mà quả thế, thiển ý con, con chỉ biết thân bày cùng Chúa những sự tai nghe mắt thấy, nhưng nông nổi buồn khổ của cuộc đời, sự yếu hèn và đầy khuyết điểm của mình. Ðem trí mà suy xét đến những lẽ cao sâu trên trời như các thánh cả, thì đối với phận hèn con là bất lực. Chúa biết con lắm rồi. Giả như người dựng con nên là Thiên thần, thì chắc chắn con sẽ có những tư tưởng cao xa tốt đẹp như các thiên thần để ca tụng Chúa, tâm sự cùng Chúa. Nhưng đàng này Người đã tác tạo nên con là loài người hèn hạ, thì đối với Người con chỉ biết có những tư tưởng và hành động của loài người để phụng sự Chúa mà thôi. Thiết nghĩ, giá con có nói cho Chúa nghe những sự cao xa trên trời, thì hẳn sẽ không khỏi bị chê là nói khoác. Cho nên chi bằng cứ thành thật mà nói, thấy sông nói sông, thấy núi nói núi, buồn thì bảo buồn,vui thì nói vui, thích hoa nói thích hoa, yêu Chúa thì cứ nói yêu đi, Chúa chẳng ngại nghe ai nói điều gì, miễn là vì yêu, và để làm đẹp lòng Người. A! Chúa nhân lành và khả ái dường nào! Nói sao cho cùng được lòng thương yêu của Chúa! Nếu có thể nói, thì chỉ có thể kết thúc bằng một lời: chỉ có lòng Chúa mới diễn tả nổi lòng Chúa, mà vì thế miệng loài người và tiếng nói trần tục phải lặng thinh trước một tình yêu vô cùng vĩ đại... Tuy nhiên, một khi con đã biết đem thân phận bé bủn của mình mà phụng sự Chúa, thì Chúa cũng lại đem chính mình người là Thiên Chúa toàn năng mà thông cảm cho con được biết những sự thuộc về Người. Người thông lửa tình nồng thắm của người sang cho con, dậy con những cách thế để tỏ yêu, và làm đẹp ý Người bằng muôn cách dễ dàng. Cho đến khi con hoàn toàn thuộc về Người, hóa nên Người, và khi ấy Người cũng đã hoàn toàn thuộc về con, cả hai đã hóa thành một trong mối yêu bất diệt. Ðó là một bí thuật của tình yêu, không thể gọi là mơ mộng hoặc huyền ảo. Một chân lý mà chỉ có Tình yêu Thiên Chúa mới thực hiện nổi. * Ðiềm Lạ Một hôm trong giờ chầu phép lành trọng thể, Chúa tỏ ra cho con thấy một điềm lạ, mà mãi cho đến nay con còn nhớ được cả từng chi tiết. Tuy nhiên con xin kể với một sự dè dặt. Con không dám quyết đoán rằng điềm tiên tri ấy đã xẩy ra sự thật, nhưng xin để thời gian minh xác. Nếu con không nhầm thì điềm lạ ấy đã xẩy vào một buổi chiều tháng 6 năm 1945, trong một buổi chầu có đặt hào quang, và tiếp diễn cho đến hết giờ gẫm tối. Con nhớ con đang quì chăm chú nhìn lên Thánh Thể và thỏ thẻ cùng Chúa những lời mật thiết như thường quen, thì bỗng, con cảm thấy trong người có một sức biến chuyển khác lạ, con giùng mình một cái, rồi tự nhiên con nhìn rõ ràng thấy Chúa Giêsu từ đâu xa bước lại gần con. Chúa đến với một vẻ mặt điềm nhiên, nhưng dịu dàng làm sao! Tóc Chúa để xòa xuống đến vai. Ô! mà nhất là đôi mắt hiền dịu của Chúa. Thật, quả là một đôi mắt biểu lộ một tấm lòng yêu vô bờ bến của Thiên Chúa. Thiết tưởng, với đôi mắt ấy, Chúa có thể chỉ liếc một cái cũng đủ làm say mê hết mọi tâm hồn. Y phục của Chúa không khác gì với những mầu sắc người ta thường tô điểm trong các bức họa. Người mặc một chiếc áo dài mầu hồng bạch, phủ mãi cho đến gót, đai lưng, và khoác ngoài một manh áo đỏ, ăn vận coi rõ hệt như trong ảnh vẽ Chúa Cứu Thế. Chúa Giêsu đến bên con, và khi ấy con đã thấy mình biến thành một em bé chỉ bằng độ 2 hoặc 3 tuổi. Con chưa kịp ngạc nhiên, thì đã thấy Chúa ngồi trên một bệ đá, rồi người ẵm con áp vào lòng ngưòi. Rồi Người và con lại tiếp tục truyện vãn. Bất ngờ, chưa được bao lâu thì con nghe có tiếng ồn ào ở phía xa. Chúa Giêsu liền đưa đôi mắt dịu hiền của người nhìn về phía trước và người chỉ tay theo hướng ấy mà nói với con: - Hỡi con, kìa con xem lũ người đang hậm hực tiến lại gần ta. Con ngoảnh nhìn, thì ôi lậy Chúa! Một đám rất đông đủ cả mọi hạng người trẻ con, người lớn, đàn ông, đàn bà đang hằn học tiến tới với một vẻ hung hăng giận dữ. Trên trán mỗi người điều có mang một biểu hiệu như nhau. Họ vừa tiến tới, vừa hò hét vang trời dậy đất. Họ đi qua trước mặt Chúa, vừa chửi bới, phạm thượng, vừa giơ chân tay làm những bộ điệu ngạo nghễ xúc phạm đến danh cực thánh Chúa. Rồi kẻ thì cầm gậy, người thì nhặt đá, ồ ạt đáp vào mình cực Thánh Chúa. Hầu hết chúng chỉ có ý đáp thẳng vào mặt Chúa, nhưng không hiểu làm sao, khi tới Chúa, những viên đá lại vô tình chỉ đích vào chân tay Chúa mà thôi. Ôí! Thảm hại làm sao! Khi ấy con chỉ biết ôm chặt lấy Chúa, nép mình vào Chúa, và khóc lóc một cách bất lực. Có một lúc, một viên đá nhằm đích con, con quá hoảng sợ, né mình vào một bên. Thấy con khiếp, Chúa ôm chặt lấy con, rồi hòn đá đã nhằm đúng đầu gối Chúa. Sau một hồi lâu tàn sát Chúa, chúng lại đứng xỉ nhục bằng lời nói. Tuy nhiên, thỉnh thoảng lại một viên đá, hoặc một đẫn gậy lại từ xa đáp lại gần Chúa. Ðang khi nghe chúng xỉ mạ Chúa, Chúa Giêsu vẫn một vẻ mặt hiền từ, dịu dàng nhìn đám người một cách yêu đương. Ôi! yêu đương! Rất yêu đương! Chúa không thốt một lời oán hận, cũng chẳng nguyền rủa lũ người phạm thượng. Người chỉ đưa cặp mắt yêu đương, và nhìn xem đám người một cách yêu đương. Và khi cứ thấy chúng ngạo ngược một cách ngông cuồng, người chỉ thảm hại, và để rơi xuống lòng từng giọt lệ. Thấy Chúa khóc, nước mắt con lại càng tuôn ra nhiều, và lòng con đau đớn hầu như muốn chết. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Chúa con lại cảm thấy sức mạnh, và khi ấy, giả như con có muốn oán thù thay cho Chúa, tưởng cũng khó mà có tư tưởng ấy được, và chắc chắn là không thể có. Tiếng ồn ào lại từ từ xa dần, rồi bặt hẳn. Khi ấy chỉ còn mình Chúa và con, nhưng con vẫn khóc. Chúa Giêsu thương hại, người đã mơn trớn con bằng những cái hôn rất dịu dàng. Ðang khi còn đám người, có một lúc Chúa vừa nhìn họ, rồi lại nhìn con, và bảo con: Hỡi con, con hãy cầu nguyện và hy sinh thật nhiều cho những kẻ khốn nạn ấy, họ rất đáng thương! Rất đáng thương! Con hãy cùng Cha cứu vớt lấy họ. Ôi! con rất đau lòng, vì thấy nhiều đứa trẻ còn ngây thơ mà cũng đang tay nhặt đá để đáp Chúa. Sau cùng Chúa hôn con, và dặn con hãy nhớ lấy từng điều như con đã thấy, rồi Chúa lại từ từ biến mất. Khi con vừa nghe cha Bề Trên cất giọng đọc kinh Salve Regina thì con lại thấy mình trở nên bình thường. Trên ghế quì có đọng lại những giọt nước mắt. Ngày hôm sau, cũng giờ nguyện gẫm tối, con lại thấy Chúa hiện ra như hôm trước, nhưng lần này vắn hơn. Vẻ Chúa hình như buồn hơn thì phải. Con tưởng thế chăng? Muốn cho khỏi quên, tối về con đã ghi chép lại tất cả mọi sự như con đã thấy. Nhưng sau con đem tỏ ý kiến với một thày, con cho là có đủ kinh nghiệm để quyết định về điều ấy, mà thày đã đáp: - Những linh hồn đơn sơ như Têrêsa không bao giờ lại có những điều mộng mị như thế. Vả lại, những việc như thế, ma quỉ rất có thể làm để lừa dối người ta. Câu nói đã thêm biết bao áy náy cho con. Nhưng để yên lòng, con đến bày tỏ mọi sự với cha Joseph Hiệp là cha tuyên úy chung. Cuối cùng, người cũng trả lời con như thày Marcô, và khuyên con nên bỏ những điều ám muội ấy đi, lại nếu khi nào còn thấy như thế, thì hãy xua đuổi mà cho đó là trò quỉ. Con vâng lời làm ngay y như cha tuyên úy khuyên. Con đem đốt những tờ con đã biên, và cố sức quên những truyện đã thấy. Ngày nay con phải vâng lời viết lại cho cha, nhưng con cũng chẳng dám quyết định làm sao. Cha tuyên úy Hiệp bảo con bỏ những tư tưởng ấy đi, thì con làm cách mau chóng vui vẻ, ngày nay cha bảo con chép lại, con cũng chỉ biết tuân theo một cách lanh chai. Con không phàn nàn vì đã bỏ hay lại phải làm, con chỉ biết có một việc là vâng lời. Sau này, nếu cha có bảo con đốt con cũng đốt tất cả những điều con đã viết. Con cũng chả cần phải đắn đo thế nọ thế kia về những điều con đã thấy. Con chỉ biết làm theo ý Chúa, cầu nguyện và hy sinh cho những linh hồn tội lỗi là điều Chúa ước ao, và con vẫn làm việc ấy từ trước khi được Chúa tỏ ra điều con vừa tả. Tuy nhiên sự con được thấy có thôi thúc lòng con vô kể, nhưng giả như không có, con cũng vẫn cầu nguyện và hy sinh cho kẻ có tội. Cho nên, nếu có khi nào thần ác muốn quấy rối con mà đến bảo con đó là những thứ điềm lạ do tưởng tượng hay ham lập dị mà tạo nên, thì con đã thẳng thắn đáp lại lời nói: Nếu đó là mộng mị, thì nó sẽ qua đi mau chóng như cơn mộng, nhưng nếu là do bởi Chúa, thì đó là việc của Chúa, chính Người sẽ hoàn tất ý định Người. Còn tôi, tôi chỉ biết thành thật và tận tình làm theo ý Chúa. Thiết nghĩ, khi một linh hồn đã phú trót mình cho Chúa, thì không còn một cớ lẽ nào có thể làm cho họ phải phiền sầu lo lắng, vì Chúa chẳng bao giờ từ bỏ những kẻ hằng tín nhiệm vào Người. Ấy là một lẽ đã giúp con yên lòng, cho dù đời con có những gì làm khó hiểu. (còn tiếp) Home | Nguyet
San | Bao Moi | Bao Cu |