Chúa Nhật I Mùa Vọng
03-12-2000
Gr
33:14-16; 1 Tx 3:12-4:2; Lc 21:25-28,34-36
CHÚA CHỜ TÔI HAY TÔI
ÐỢI CHÚA
Từ trần gian con ngước trông lên Chúa ơi,
Cầu xin hãy mưa Ðấng Thiên Sai, Chúa ơi, nghe lời van
thiết tha!
Ngày và đêm con vẫn van xin Chúa thương
Người ban ơn cứu rỗi yêu đương bốn phương, cho đoàn
con ngóng chờ.
Lời nguyện cầu thiết tha nhắc tôi một năm phụng vụ
mới đã tới. Một mùa Vọng nữa đã về. Giữa cái se
lạnh của ngày lập đông lại có những giây phút hân
hoan đợi chờ. Ngày Lễ Giáng Sinh sắp đến. Không gian
như hơi giao động giữa từng cơn gió, nhưng vẫn ấm biết
bao khi nghe văng vẳng bài thánh ca mừng Chúa ra đời.
Không hiểu sao trong tất cả các mùa phụng vụ, tôi thích
nhất mùa Vọng.
Nhưng hình như vẫn còn một thứ trái nghịch nào đó
trong nỗi chờ đợi mà nay đã thành quen thuộc trong nếp
sống đạo của mình: thay vì hướng đến một sự gì sẽ
xảy ra trong tương lai, tôi lại chỉ ngóng về một biến cố
đã qua. Thành ra vọng mà không phải chờ. Sống mùa Vọng
mà chỉ như một cuộc tưởng niệm quá khứ.
Thế nên Lời Chúa trong ngày đầu tiên của năm phụng
vụ mới đã hướng tôi về với ý nghĩa căn bản của
mùa Vọng: kỷ niệm ngày Chúa đã đến để hướng lòng
về ngày Chúa lại đến.
Nói một cách khác, nói đến mùa Vọng là nói đến
sự chờ đợi và thái độ chờ đợi hoặc tích cực
hoặc tiêu cực. Người chờ đợi tiêu cực luôn
ở trong trạng thái thụ động. Như một người chờ đợi
xe bus, chỉ biết đứng trông, chờ mong chiếc xe ghé
trạm. Trong khi đó, người có thái độ chờ đợi tích
cực sẽ như gia chủ, bận rộn sắp xếp, sửa sang phòng
ốc, chuẩn bị đón tiếp quan khách ghé thăm.
Bước vào mùa Vọng với thái độ trông chờ tích
cực chính là lối đường mà Hội Thánh mời gọi. Dù
rằng đất trời rung chuyển, dù cho thiên hạ âu lo,
người Kitô hữu vẫn hãy "đứng dậy và ngẩng
đầu lên, vì giờ cứu rỗi đã gần đến"(Lc
21:28). Người tin Chúa Giêsu Cứu Thế không thể nào lại
sợ hãi khi Ngài trở lại trong vinh quang. Họ cũng không
thể xếp xó công việc, ngồi đó ngóng trông mà lơ là
bác ái.
Tín hữu thành Thessalônica đã một lần rơi vào cảnh
ngộ đó. Họ cứ tưởng Chúa gần đến lắm rồi. Và
hậu quả là ăn không ngồi rồi, chểnh mảng công việc,
tội lỗi nảy sinh. Thánh Phaolô đã phải lên tiếng răn
bảo: càng trông chờ Chúa anh em càng phải "tràn
đầy lòng thương yêu nhau... để lòng anh em được bền
vững trên đường thánh thiện, không có gì đáng trách
trước mặt Thiên Chúa là Cha chúng ta, trong ngày Ðức
Giêsu Kitô ngự đến cùng với tất cả các Thánh"(1
Thes 3:12-13).
Thế ra sống tinh thần trông đợi Ðấng Cứu Thế không
gì tích cực và ý nghĩa hơn việc tỏ bày đức ái.
Không có đợi chờ chân thành nào lại không hàm ẩn
một cân lượng của yêu thương nhung nhớ. Vì có yêu
mới nhớ, có thương mới chờ. Thế nên khi cất lên
lời ca "Ngày và đêm con vẫn van xin Chúa thương.
Người ban ơn cứu rỗi yêu đương bốn phương, cho đoàn
con ngóng chờ" đã như một lời khẳng định chỉ
có Thiên Chúa Tình Yêu mới lấp đầy mọi khát vọng
yêu thương của con người. Lời khẩn cầu chờ mong Chúa
đến và nỗ lực thương yêu đã như đan quyện vào nhau
mà làm nên bản sắc độc đáo của mùa Vọng.
Tôi cứ lầm tưởng mình đang đợi Chúa đến,
nhưng đúng hơn, Ngài đang chờ tôi về. Chúa đã
đến cách đây 2000 năm. Bước chân Ngài vẫn trải khắp
trong từng phút giây và nơi mọi ngóc ngách của đời
tôi. Ngài chờ đợi tôi như người cha trông mong đứa
con hoang trở về trong vòng tay thân ái. Tình yêu nơi Ngài
đã làm nên nỗi nhớ. Nhớ day dứt người con xa vắng
mù khơi. Càng nhớ lại càng mong. Và nỗi mong đã khiến
Ngài không ngừng tìm đến với nhân loại.
Chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh phải là thời điểm nhắc
tôi về một Tình Yêu đã đến, đang đến và sẽ đến.
Tình yêu đó không ngớt mời gọi, chờ đợi ngày tôi
trở về để "se chữ đồng" và để "kết
nghĩa đất trời yêu thương."