Chúa Nhật III Mùa Vọng
17-12-2000
Xp 3:14-18a; Pl 4:4-7; Lc 3:10-18
THIÊN ÐÀNG LÀ THẾ ÐÓ!
"Mừng vui lên Sion, này đây Chúa ngươi đến rồi.
Mừng vui lên Sion, Ngài khấng nghe lời ngươi đó.
Ngài dẫn đưa ngươi, qua những hố sâu, qua núi đồi,
Về nơi an vui, nơi suối mát trong đẹp tươi."
Ðó là lời reo ca thoát thai từ niềm tin son sắt của
tiên tri Sôphônia trong cảnh tang tóc khổ đau của kiếp lưu
đày biệt xứ.
Số là vào thế kỷ thứ 7 trước Công nguyên, vùng
đất Do thái bị áp lực và sâu xé bởi đoàn quân
viễn chinh Assyria hùng mạnh ở phía Bắc và vương quốc
Aicập rộng lớn ớ phía Nam. Ngoài ra còn phải đương
đầu với tệ nạn cướp bóc, sách nhiễu của các nước
lân bang. Triều đình Do thái bị phân năm sẻ bảy. Người
thì muốn cấu kết với Assyria để tránh tai hoạ, kẻ thì
đòi liên minh với người Assur để chống giặc phương
Bắc. Tình trạng rối rắm, bất ổn, chia rẽ, lo sợ đã
làm đất nước nhỏ bé Giuđa rơi vào hoàn cảnh khốn
đốn, kiệt quệ chưa từng thấy. Rốt cuộc Giêrusalem bị
dày xéo, đền thờ rơi vào tay giặc, và dân cư phải đi
lưu đày. Kiếp nô lệ cho đế quốc Assur bắt đầu.
Vào khoảng năm 609 trước Thiên Chúa giáng sinh, đế
quốc Assur bắt đầu suy yếu. Tin tưởng ngày Giavê ra tay
cứu thoát, thấy trước thời kỳ khôi phục quốc gia
Giuđa, Sôphônia đã phấn chấn tâm hồn người dân lưu
đày bằng lời reo vui: "Hỡi thiếu nữ Sion, hãy
cất tiếng ca! Hỡi nhà Israen hãy vui mừng! Vì Chúa đã
cất án phạt trên ngươi. Ðịch thù của ngươi, Ngài bắt
phải tháo lui. Vua Israen là Chúa ở giữa ngươi, ngươi
không còn phải sợ khổ cực nữa" (Soph 3:14-15).
Ðây là niềm vui lớn lao cho toàn dân. Vui vì được
Giavê giải thoát. Vui vì Chúa đến ở với dân Người.
Chính Thánh Phaolô cũng đã nhắc đến niềm vui cứu độ
này cho cộng đoàn tiên khởi Philip: "Anh em hãy vui
mừng lên... vì Chúa đã gần bên"(Phi 4: 4-5). Ðây
chính là chủ đề của Chúa nhật thứ 3 mùa Vọng. Màu
tím trong phụng vụ được thay bằng màu hồng. Qua đó,
Giáo hội kêu mời dân Chúa hãy đổi mới thái độ
sống, hãy hân hoan vui mừng, hãy hát lên, vì khổ đau kinh
hoàng sẽ qua đi và bình an của trời cao đang ngự đến.
Hãy đổi mới thái độ sống cũng chính là câu trả
lời của Thánh Gioan Tiền hô khi dân chúng đến hỏi "Chúng
tôi phải làm gì?"
Theo Thánh Gioan, để đón chào Sứ giả Bình an, để
tiếp nhận Hạnh phúc của trời cao, thì "ai có hai
áo, hãy cho người không có, ai có của ăn, cũng hãy
làm như vậy... Ðừng đòi gì quá mức ấn định... Ðừng
ức hiếp ai, đừng cáo gian ai." Phải chăng vị ngôn
sứ đã muốn làm nổi bật chân lý: Hãy thương
người để gặp được Chúa.
Khi hết lòng tu chỉnh thái độ sống của mình đối với
anh chị em chung quanh, khi cố gắng thực thi công bình, bác
ái, yêu thương và san sẻ, khi quyết tâm thay đổi tính khí
xung giận hận thù, là tôi đang chân thành mở ngỏ đón
mừng Ðấng Cứu Thế ngự đến, là khơi dòng cho nguồn
bình an tuôn tràn đến người thiện tâm, và làm cho
thiên đàng thật sự chớm nở nơi trần thế.
Người Nhật thường kể cho nhau nghe câu chuyện về một
hiệp sĩ Samurai hung bạo, cộc cằn không ai bằng. Một hôm
chàng ta đến gặp một vị thiền sư và nói:
- Xin hãy chỉ cho tôi biết thiên đàng là gì và hoả
ngục là gì?
Vị thiền sư đưa mắt nhìn con người thô bạo từ đầu
đến chân rồi thất vọng trả lời:
- Dạy cho ngươi biết thế nào là thiên đàng và thế
nào là hoả ngục ư? Ta không thể dạy cho ngươi bất cứ
điều gì cả. Vì ngươi là một kẻ hung bạo, thô lỗ.
Ngươi là nỗi tủi nhục cho hàng ngũ hiệp sĩ Samurai. Hãy
cút khỏi mặt ta. Ta không chịu được ngươi nữa.
Nghe những lời sỉ vả ấy, chàng hiệp sĩ nổi nóng,
liền rút gươm định chém đầu vị thiền sư. Nhưng vị này
giơ tay ngăn lại và nói:
- Hoả ngục là thế đó!
Chợt nhận ra đây là bài học thực tiễn của nhà tu
hành, chàng hiệp sĩ vội dừng tay. Sự hối hận bỗng
đâu dâng tràn tâm hồn, chàng ta hiểu ra rằng vị thiền
sư muốn hy sinh cả mạng sống để dạy cho mình bài học về
hoả ngục. Thế rồi chàng từ từ hạ gươm xuống, cho vào
bao, đoạn đến quì gối trước mặt vị thiền sư với tất
cả sự thành tâm sám hối. Vừa nâng chàng dậy, vị
thiền sư vừa nhìn sâu vào đôi mắt của chàng và nói:
- Thiên đàng là thế đó!
Thiên đàng đã bắt đầu hiện hữu nơi cõi thế.
Ðấng Cứu Thế đã đến trần gian. Một Hài Nhi đã sinh ra
đời. Nhưng, nếu không biết thành tâm sám hối, đổi
mới thái độ, làm sao người ta có thể cảm thấu
được hạnh phúc thiên đàng là gì, Chúa Hài đồng là
ai, hay niềm vui cứu độ là chi. Phải chăng vì bao lâu nay
tính nóng nảy, giận hờn, ích kỷ, và nhất là vì thiếu
hành vi sám hối mà người ta đã gây ra không biết bao
nhiêu quang cảnh tan nát, lưu đày, hoả ngục cho chính mình
và cho tha nhân?
Nhưng nếu biết sống an hoà với mọi người, biết chia
sẻ cứu giúp những ai bần cùng khốn khó, biết chế
ngự thói xấu tật hư, biết hướng lòng lên với trời
cao bằng kinh nguyện và lời tri ân, thì như lời Thánh
Phaolô đoan quyết, "bình an của Thiên Chúa sẽ gìn
giữ lòng trí của anh em trong Ðức Giêsu Kitô" (Phi
4:7).
Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho
người thiện tâm.